Chưa bao giờ nghe được lời nặng nề như vậy, vành mắt Ngô Nguyệt lập tức đỏ hoe, nước mắt rơi lã chã, không quay đầu chạy về phía phòng ngủ.
Ngô Quốc Kỳ cũng lập tức mềm lòng: “Đợi đã!”
“Chẳng phải con đã đồng ý với bố là sẽ vào đoàn sao?” Ngô Quốc Kỳ tiến lên hai bước, nắm lấy cánh tay con gái, cố gắng nói nhẹ nhàng: “Giờ mới mười giờ sáng, con đi theo bố đến phim trường trước, rồi... buổi tối muốn hẹn hò với ai thì tùy con!”
...
Sở Bạch đang thử tạo hình của nhân vật nữ phụ số ba Mục Hân Hân, chuyên gia trang điểm Lily vừa đánh kem nền cho cô vừa cảm thán: “Cô Sở à, làn da của cô đẹp quá! Không cần đánh kem nền luôn ấy!”
Lily trợn mắt nhưng cũng không dám nói gì, dù sao cũng là con gái của nhà sản xuất mà.
Không lâu sau, Ngô Quốc Kỳ dẫn theo Ngô Nguyệt đi vào.
Thấy Sở Bạch đang trang điểm, Ngô Quốc Kỳ tỏ ra rất kích động, ba bước thành hai bước tiến đến chào hỏi: “Sở Bạch, cô cũng ở đây à!”
Sở Bạch: ...
Sao cô lại có cảm giác giống như mình mới là ông chủ vậy.
Nhận ra thái độ nhiệt tình của mình có phần hơi quá, Ngô Quốc Kỳ vội vàng điều chỉnh tư thế, nhìn về phía Lily đang trang điểm cho Sở Bạch, lịch sự nói: “Lily là tổ trưởng tổ trang điểm, con gái tôi là Ngô Nguyệt, bình thường cũng thích nghịch mấy món đồ trang điểm này, còn từng livestream về làm đẹp trên mạng một thời gian, nền tảng chắc cũng không đến nỗi quá kém.”
“Mong cô Lily dạy bảo thêm cho cháu, vừa hay thời gian gần đây cháu vừa thi đại học xong, cứ để cháu thực tập ở đoàn phim, trả lương theo mức thực tập sinh là được.”
Ngô Quốc Kỳ cố ý nhìn Sở Bạch một cái, nghiêm túc nói: “Nếu vậy thì Ngô Nguyệt cũng coi như là một thành viên trong giới chúng ta rồi phải không?”
Trước đó Lục Thắng Bình đã đặc biệt nhắc nhở ông, cộng thêm quan sát của bản thân, ông phát hiện ra việc nghe được tiếng lòng của Sở Bạch có một phạm vi đối tượng nhất định, chỉ có những người làm việc trong ngành giải trí mới có cơ hội nghe được.
Vì vậy, chỉ đưa con gái đến đoàn phim thôi là chưa đủ, phải để con bé thực sự trở thành một thành viên trong đó.
Sở Bạch đang kẻ mắt, chỉ có thể nheo mắt nhìn lướt qua cô gái bên cạnh Ngô Quốc Kỳ.
Trông khá xinh xắn, chỉ có điều khuôn mặt mang vẻ ngốc nghếch trong sáng.
[Đây là con gái của Ngô tổng, người thích tên tra nam Vương Dục Tề sao?]
Nghe thấy có người sỉ nhục thần tượng của mình, Ngô Nguyệt lập tức biến thành một con gà mái xù lông, chỉ biết giọng nói phát ra từ hướng của Sở Bạch, không biết là ai nói: “Ai [bíp——]!”
Ngô Nguyệt: ???
Sở Bạch vừa chuốt mascara xong, chớp chớp mắt nhìn Ngô Nguyệt đang đột nhiên nổi điên, còn tưởng cô nhóc tức giận vì cô không chủ động chào hỏi, vội nói: “Chào em nhé, Ngô Nguyệt.”
Ngô Nguyệt khoanh tay trước ngực, cau mày nhìn cô.
Chẳng phải đây là giọng vừa mắng Dục Kỳ sao?
“Hóa ra là chị [bíp——]!!”
“Chị dựa vào đâu [bíp——]?!”
“Chị [bíp——]!!!”
Phát hiện mình hoàn toàn không thể nói ra được, Ngô Nguyệt: …
Mệt quá, sao muốn mắng người mà lại không mắng được?
Ngô Nguyệt tủi thân nhìn sang người bố già đang khen ngợi liên hồi, có lẽ đã hiểu ra một điều -
Vừa nãy Sở Bạch không hề mở miệng, vậy tức là… cô nhóc nghe được tiếng lòng của Sở Bạch.
Mà những lời cô nhóc nghe được căn bản không thể nói ra được, chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt.
Sao lại có chuyện kỳ lạ như vậy chứ?
Ngô Quốc Kỳ vỗ vai Ngô Nguyệt, nghiêm túc nói: “Con ngoan ngoãn theo Sở Bạch … và Lily học đi, sẽ sớm hiểu được tấm lòng của bố thôi.”
Vậy ra đây chính là ý định thực sự của bố khi cho cô bé vào đoàn làm việc ư?
Trong lòng Ngô Nguyệt vẫn rất không phục nhưng không còn cách nào, những lời nên nói và không nên nói cô nhóc đều không nói ra được, vì vậy chỉ đành khi Sở Bạch ngạc nhiên hỏi cô nhóc rốt cuộc muốn nói gì thì tủi nhục khen cô vài câu: “Em muốn nói rằng… Hóa ra da nữ diễn viên các chị đẹp thật.”
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
