Khương Tư nhướng mí mắt, "Người lớn, bà xứng sao?"
Lý Thúy trừng lớn mắt, vẻ mặt không thể tin được, "Mày... Mày... Tao phải đi hỏi cha mẹ mày xem, rốt cuộc là dạy mày kiểu gì!"
"Liên quan *** gì đến bà."
"Á á á ——"
Lý Thúy tức giận hét lớn, xông tới muốn giằng co với Khương Tư.
Cô nhẹ nhàng né tránh, Lý Thúy thuận thế ngã xuống mương, ăn đầy một miệng bùn.
Lý Thúy nằm bệt dưới đất hét lớn: "Khương Tư láo toét rồi, Khương Tư vừa về đã đánh người lớn rồi!"
Thời tiết oi bức, nhà trong thôn lại cách xa nhau, mọi người đều trốn trong nhà, không ai chạy ra xem náo nhiệt, bà ta chỉ có thể tự biên tự diễn.
Ánh mắt Khương Tư nhìn bà ta như dao, sẵn sàng chém xuống bất kỳ lúc nào.
Lý Thúy bị dọa sợ, bò dậy không quên buông lời độc ác, "Xem tao mách bà ngoại mày thế nào!"
Hừ, bà ngoại!
Kiếp trước, khi cô đang làm nhiệm vụ bên ngoài căn cứ phía Bắc, Tôn Tú và Thẩm Phú nhân cơ hội moi thịt trên đùi của mẹ để đổi lấy lương thực, còn muốn bán cô để lợi dụng.
Kiếp này, cô không có bà ngoại!
Nhìn Lý Thúy hùng hổ chạy đi mách lẻo, Khương Tư cười lạnh một tiếng, kéo vali đi đến ngã ba đường, người đàn ông vẫn bám sát phía sau.
Đến lượt Khương Tư sững sờ.
Nhà anh ta?
Kiếp trước, rõ ràng anh ta chưa từng xuất hiện!
Tại sao lại đột nhiên xuất hiện biến số, chẳng lẽ vô tình cô đã vỗ cánh bướm.
Khương Tư thăm dò hỏi: "Anh là Tần Thâm?"
"Ừm."
Quả thật là anh ta!
Chàng trai nhút nhát trốn trong đống rơm rạ ngày xưa, so với dáng vẻ người lạ chớ tới gần hiện tại, thật sự khác biệt quá lớn.
"Tôi là Khương Tư ở cạnh nhà, chúng ta từng gặp nhau hồi nhỏ, anh định ở lại lâu dài sao?"
Tần Thâm lạnh nhạt gật đầu, không có ý định giao tiếp nhiều hơn với hàng xóm, trực tiếp đi vòng qua cô, bước về phía căn nhà đổ nát.
Khương Tư cứng đờ người, khóe miệng giật giật, chẳng lẽ anh ta tưởng cô có ý gì với mình nên đề phòng?
Tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên, phá vỡ bầu không khí ngượng ngùng ngắn ngủi.
Cô nghe máy, "A lô, cha, con đến ngay đây."
"Cha tới đón -"
Giọng Khương Lâm Hải đột ngột dừng lại, điện thoại hết pin?
Không đúng, lúc cô lên xe pin vẫn còn đầy mà.
Khương Tư khởi động lại máy, màn hình vẫn tối đen.
Phía sau vang lên tiếng ồn ào, mấy người đàn ông đang chơi bài tú lơ khơ trong tiệm tạp hóa chạy ra, miệng lẩm bẩm: "Sao tự dưng cúp điện thế này?"
"Chắc là nhảy cầu dao rồi!"
"Làm nhanh lên, không có điều hòa thì nóng chết mất, làm lãng phí ván bài hay của tôi."
"Ê, chuyện gì thế này, hình như không phải nhảy cầu dao."
Chẳng mấy chốc, một người phụ nữ từ trên mái nhà bên cạnh ló đầu ra, lớn tiếng hỏi mọi người xung quanh: "Nhà mọi người cũng bị cúp điện à?"
Ngay lập tức nhận được hồi đáp của mọi người.
"Ừ, cúp điện rồi!"
"Ai gọi điện hỏi xem sao đi?"
Chẳng mấy chốc, có người kinh ngạc kêu lên: "Ơ kìa, sao điện thoại tôi hỏng rồi, không mở máy lên được!"
"Tôi cũng vậy!"
"Của tôi cũng thế!"
Điện thoại vô cớ hết pin, tình huống này chỉ xảy ra khi từ trường biến mất, toàn cầu mất điện.
Tim Khương Tư run lên.
Hôm nay là ngày 7 tháng 5, rõ ràng còn ba tuần nữa mới đến ngày toàn cầu mất điện...
Không đúng, cô đã được trọng sinh, tận thế đến sớm cũng không phải là không thể.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
