"Tuyệt quá! Cuối cùng tôi cũng được nói chuyện với Chân Chân rồi!" Người này phấn khích nhắn một tràng dài, rồi mới quay lại chủ đề chính: "Rẻ thôi mà, bạn cứ đưa tôi ít vật liệu gì cũng được."
"Tôi không kén chọn đâu!"
Dù người ta nói vậy nhưng Khương Ninh vẫn đưa 10L nước uống cùng 1kg lúa mì.
Sau khi giao dịch xong, Khương Ninh nhận được một lọ nọc bọ cạp. Cô lấy tên gỗ ra, tỉ mẩn tẩm độc lên từng mũi tên.
Lượng nọc bọ cạp không nhiều, mà tẩm ít quá thì không hiệu quả, nên cuối cùng chỉ có 27 mũi tên được tẩm độc để Khương Ninh sử dụng.
Thế này cũng tốt lắm rồi.
Cất hết tên vào ba lô, lọ đựng nọc bọ cạp cô cũng giữ lại để phòng khi cần thiết.
Giải quyết xong thêm một việc lớn, Khương Ninh nhìn số kính trong túi, quyết định lên kênh khu vực thử vận may: "Thu mua kính, ai có nhắn tin riêng, giá cả không thành vấn đề."
Cô nhắn liên tiếp ba tin. Đang lúc chờ phản hồi thì Kingdom - kẻ vừa bị cô chặn - đột ngột nhảy ra: "Mọi người đừng mua nước của Kiến Thủ Thanh nữa! Lúc nãy cô ta vừa tìm tôi để mua thuốc độc đấy!"
"Mua thuốc độc thì làm sao? Bạn định nói cái gì?"
Kingdom: "Ai biết cô ta mua thuốc độc làm gì? Biết đâu định lén bỏ vào nước uống để hại chúng ta thì sao!"
"Bạn chắc chứ?" Có người vặn lại: "Ý bạn là đại lão vì muốn hại mấy cái mạng quèn của chúng ta mà phải tốn bộn tiền để mua thuốc độc từ chỗ bạn á?"
"Nghe có lý không cơ chứ? Dù người ta giàu thì cũng đâu có tiêu tiền kiểu đó."
Thấy không ai tin mình, Kingdom cuống quýt: "Thật mà! Tôi không nói dối, tôi dám thề với trời luôn!"
Khương Ninh không muốn xem cái trò hề này nữa nên trực tiếp ra mặt: "Tôi mua nọc rắn là để đi săn thú. Tôi thành tâm mua nhưng Kingdom lại đòi hỏi quá đáng, bắt tôi trả 100L nước và 10kg thịt nên tôi đã chặn anh ta."
"À… Hóa ra là trấn lột không thành nên quay sang cắn càn đây mà!"
"Cái bộ dạng nhảy dựng lên của bạn trông xấu xí thật đấy."
Giải thích xong, Khương Ninh không thèm quan tâm đến Kingdom nữa, vì lúc này Thải Hồng Kiều và Cơm Nhà Sao Ngon Bằng Cơm Rừng đồng thời nhắn tin riêng cho cô: "Tôi có 2 đơn vị kính."
"Tôi có 3 đơn vị kính! Đưa hết cho Chân Chân này!"
Khương Ninh nhận kính từ hai người rồi gửi lại lượng vật tư xứng đáng cho họ.
Đến lúc này, vật liệu cuối cùng đã gom đủ!
Khương Ninh không kịp đợi thêm, lập tức mở giao diện hệ thống để nâng cấp.
[Chúc mừng người sống sót Vân Nam Kiến Thủ Thanh - Đại Sư Tước Thối Không Chuyên là người đầu tiên hoàn thành nhiệm vụ nâng cấp nhà trú ẩn cấp ba, phần thưởng là một Rương vàng!]
[Chúc mừng người sống sót Vân Nam Kiến Thủ Thanh - Đại Sư Tước Thối Không Chuyên là người đầu tiên hoàn thành nhiệm vụ nâng cấp nhà trú ẩn cấp ba, phần thưởng là một Rương vàng!]
[Chúc mừng người sống sót Vân Nam Kiến Thủ Thanh - Đại Sư Tước Thối Không Chuyên đã là người đầu tiên hoàn thành nhiệm vụ nâng cấp nhà trú ẩn cấp ba, phần thưởng là một Rương vàng!]
Khương Ninh thở phào nhẹ nhõm, gương mặt rạng rỡ nụ cười.
Canh gừng? Khương Ninh trợn tròn mắt, đây đúng là thứ cực tốt!
Nhưng sắp tới bão tuyết mù trời, băng giá lạnh lẽo, cô biết tìm gừng ở đâu bây giờ? Chẳng lẽ cứ trông chờ vào việc mở rương báu sao? Cả một khu có tới gần triệu người, đợi đến khi nhặt được gừng chắc phân nửa đã chết vì lạnh rồi.
Khương Ninh nhíu mày suy nghĩ rồi tạm cất hai phương thuốc canh gừng đi.
Sau đó cô nhìn vào cái gọi là hệ thống dây chuyền sản xuất đồ chống lạnh. Đây là một bộ linh kiện, Khương Ninh đoán nó khác với bản thiết kế ở chỗ... chắc là có thể sử dụng nhiều lần.
Để kiểm chứng, cô đứng dậy đi vào phòng làm việc: "Lắp đặt hệ thống dây chuyền sản xuất đồ chống lạnh."
[Bạn có muốn lắp đặt hệ thống dây chuyền sản xuất đồ chống lạnh *2 không?]
"Có."
[Lắp đặt thành công, chào mừng bạn sử dụng!]
Đúng như cô dự đoán. Đã có dây chuyền sản xuất rồi, giờ mấu chốt là phải có bản thiết kế đồ chống lạnh nữa.
Chỉ cần có bản thiết kế và nguyên liệu, cô có thể sản xuất đồ chống lạnh với số lượng lớn.
Khương Ninh bước ra khỏi phòng làm việc. Cộng thêm 400 đồng xu vừa được thưởng, hiện tại trong túi cô có hơn 3700 đồng xu. So với cùng kỳ kiếp trước, con số này đã tăng lên gần một nghìn lần.
"Chúc mừng nhé." Đổng Thiên Lý thấy thông báo hệ thống thì gửi lời chúc.
Khương Ninh: "Cảm ơn bạn."
Cô mở sàn giao dịch, gỡ bỏ 15 đơn vị nhựa và 39 đơn vị ốc vít chưa bán hết xuống, sau đó gom thêm số vật liệu mà Đổng Thiên Lý tặng lúc nãy nhưng dùng không hết để chuyển trả lại: "Bạn cứ cầm lấy những thứ này đi."
Đổng Thiên Lý không nhận ngay mà hỏi: "Nâng cấp nhà cấp bốn không cần dùng tới mấy thứ này à?"
"Không cần nữa." Khương Ninh khẳng định: "Vật liệu cần để nâng cấp lên cấp bốn là: Thép *500, Chất kết dính *500, Dây điện *500, Sơn chống thấm *1000, Vật liệu cách nhiệt *1000, Bê tông *5000."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















