Tiếp theo cô mở hộp cơm tự sôi, phần cơm không quá lớn nên cô ăn mấy miếng là xong cả cơm lẫn thức ăn.
Một miếng thịt sói nặng tới một ký nên Khương Ninh không ăn hết sạch.
Nhìn phần thịt nướng còn lại đang tỏa hương thơm phức, cô nảy ra một ý, rắc thêm chút muối rồi gửi giao dịch cho Đổng Thiên Lý: "Bạn có kính không?"
Quan trọng nhất là những lần giao dịch trước với Khương Ninh đều rất thuận lợi, đối phương ít nói lại hào phóng, làm việc dứt khoát, không giống mấy người khác mua cục đá cũng đứng mặc cả cả buổi trời.
Đổng Thiên Lý trực tiếp chuyển hết 15 đơn vị kính cho Khương Ninh.
"Lần trước đã hứa cho bạn đá, hiện tại tôi có 800 đơn vị, đưa hết cho bạn đấy." Ngoài số đá, Đổng Thiên Lý còn đưa thêm một ít đơn vị sắt và ốc vít.
Khả năng thu thập những vật liệu kỳ quái của Khương Ninh mạnh hơn Đổng Thiên Lý, chưa kể cô ấy còn nhận được nhiều thông tin giá trị từ phía Khương Ninh.
Vì vậy, không tính đến miếng thịt sói, dù Đổng Thiên Lý có tặng không vật liệu cho Khương Ninh thì cô ấy cũng không lỗ.
Được làm quen với một người mạnh thì tốn bao nhiêu vật tư cũng không đáng tiếc.
Đổng Thiên Lý nhận thịt nướng, cô ấy đưa lên mũi ngửi một hơi thật sâu rồi mới thỏa mãn cắn một miếng lớn. Hơi nóng hòa quyện với mùi than củi xông thẳng vào mũi, khiến tâm trạng mệt mỏi của Đổng Thiên Lý lập tức được xoa dịu.
Ngon thật sự.
Ban đầu Khương Ninh chỉ định hỏi thử, không ngờ Đổng Thiên Lý lại đưa toàn bộ kính và các vật liệu khác cho mình.
Cô mím môi, cuối cùng không từ chối mà nhận lấy: "Đợi tôi nâng cấp xong, sau này có vật liệu gì tôi sẽ ưu tiên giao dịch cho bạn trước."
Đổng Thiên Lý: "Được."
Giờ chỉ còn thiếu 7 đơn vị kính cuối cùng là có thể nâng cấp! Khương Ninh hồi hộp đến mức không ngủ nổi.
Thế là cô dứt khoát kéo túi ngủ ngồi trước lò sưởi, lùng sục kính trên khắp sàn giao dịch. Sau hai tiếng đồng hồ ròng rã, cuối cùng cô cũng gom thêm được 3 đơn vị nữa.
Hiện tại tỉ lệ rơi ra kính quá thấp, Khương Ninh thực sự không thể tìm thêm được nữa.
Cô chớp chớp đôi mắt đã bắt đầu khô khốc, muốn ngủ nhưng sự phấn khích vì sắp nâng cấp nhà trú ẩn cứ khiến cô thao thức.
Lúc này đã hơn mười giờ đêm, Khương Ninh trằn trọc một hồi rồi vò đầu ngồi dậy, bắt đầu ngồi làm mũi tên gỗ.
Cô vẫn còn nhớ mãi đàn lợn rừng ban ngày, muốn thu phục toàn bộ không sót một con nào.
Lợn rừng da dày thịt béo, mũi tên gỗ của Khương Ninh sức tấn công không đủ mạnh. "Nếu có thuốc mê hoặc thuốc độc thì tốt biết mấy," cô vừa làm tên vừa thầm nghĩ.
Cũng có thể thử làm bẫy, nhưng với kích thước của lợn rừng, cô phải đào một cái hố cực lớn, dưới đáy cắm cọc gỗ nhọn hoặc các loại vũ khí sát thương cao.
Nếu hố nông lợn rừng sẽ nhảy ra được, chưa kể lúc cô giải quyết con lợn sập bẫy còn phải đề phòng bị những con khác tấn công từ phía sau.
Với thể chất hiện tại, nếu chỉ đấu một chọi một với một con lợn rừng thì khả năng thắng của cô là rất lớn.
Vì vậy sau khi có lợn sập bẫy, cô phải tìm cách dụ những con khác đi chỗ khác để tránh bị bao vây.
Nhanh chóng vạch ra vài kế hoạch trong đầu, Khương Ninh đã làm xong 50 mũi tên gỗ.
Cất hết tên vào ba lô, Khương Ninh bình tâm lại rồi mở sàn giao dịch ra để tìm thuốc độc.
Nếu có thể tẩm độc lên đầu mũi tên, cơ hội thắng của cô sẽ cao hơn nhiều.
Sau khi tìm kiếm chính xác, cô thấy một lọ nọc rắn. Người bán có biệt danh là Kingdom. Khương Ninh xem qua trang cá nhân của người này rồi nhắn tin: "Nọc rắn bán thế nào?"
Kingdom không trả lời ngay. Khương Ninh kiên nhẫn đợi nửa tiếng thì hệ thống mới hiện thông báo: "Đưa tôi 100L nước uống và 10kg thịt, không thì miễn bàn!"
Đúng là sư tử ngoạm, Khương Ninh nhíu mày: "Tôi thành tâm muốn mua."
"Tôi cũng thành tâm bán mà." Kingdom đáp lại: "Chẳng phải bạn có nhiều vật tư lắm sao? Sao chút đồ này cũng không nỡ bỏ ra? Bạn định bỡn cợt tôi à?!"
Khương Ninh thấy không thể nói chuyện nổi với loại người này nên trực tiếp chặn luôn và đi tìm mục tiêu mới.
Cô cần nọc rắn thật, nhưng cũng không đến mức cần bằng mọi giá.
Chỉ một lọ nọc rắn nhỏ mà đòi hỏi quá đáng như vậy, nếu cô đồng ý, chắc chắn gã Kingdom kia sẽ lật lọng để đòi thêm nhiều thứ hơn nữa.
Khương Ninh vốn ghét nhất là bị người khác đe dọa hay nắm thóp, chi bằng dứt khoát từ bỏ cho rảnh nợ.
Quẳng Kingdom ra sau đầu, Khương Ninh tìm kiếm thêm mười phút nữa thì thấy nọc bọ cạp.
Người bán có biệt danh là Cơm Nhà Sao Ngon Bằng Cơm Rừng. Khương Ninh quan sát một lát rồi nhắn tin riêng: "Nọc bọ cạp bán thế nào?"
"Chân Chân!" Người kia trả lời ngay lập tức: "Đúng là bạn thật à?!"
Khương Ninh: "... Là tôi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















