“Đáng tiếc...”
Cơm nước xong, khi chuẩn bị chia tay Tôn Diệu Hỏa có chút tiếc nuối nói: "Ta gần đây vay tiền mở một nhà hàng lẩu, vốn còn muốn thời điểm khai trương mời học đệ tới nếm thử một chút, kết quả hẳn là cuối tháng học đệ phải tới Tề Châu rồi?"
"Ta xem trọng ngươi!"
Lâm Huyên vui vẻ nói, về phần Tôn Diệu Hỏa gọi nàng là chị, nàng cũng không sửa lại, mặc dù khả năng tuổi tác của Tôn Diệu Hỏa so với nàng còn lớn hơn, nhưng để hắn gọi chị cũng không sao, chính mình đâu có già, lo gì một cái xưng hô.
"Ngoài ra..."
Tôn Diệu Hỏa cười nói: "Trên danh nghĩa ta còn sở hữu một tiệm trà sữa và một tiệm ăn sáng, sau này cũng có thể dẫn tỷ đi nếm thử, sau này tỷ dẫn bạn tới cũng không thành vấn đề, toàn bộ đều miễn phí, ai bảo ta với học đệ quan hệ tốt như vậy chứ!"
"Ta trở về sẽ ăn sau." - Lâm Uyên gật đầu, lại có chút tiếc nuối, tạm thời chưa được ăn lẩu miễn phí, quán lẩu của Tôn học trưởng mùi vị nhất định tốt vô cùng, bởi vì Tôn học trưởng là người rất có nghiên cứu về ẩm thực, hắn luôn có thể tìm được chính xác các nhà hàng có khẩu vị tốt nhất Tô Thành.
Tôn Diệu Hỏa rất phấn chấn.
Lâm Uyên không phủ nhận quan hệ của hai người, nói rõ Lâm học đệ cũng cho rằng mình cùng hắn quan hệ không tệ, mấy hôm nữa thời điểm học đệ lên đường, mình nhất định phải tới sân bay đưa tiễn, gia tăng một chút tình cảm hữu nghị!
.
Sau khi tạm biệt Diệu Hỏa học trưởng, quay về chỗ ở, Lâm Uyên đúng là có thấy mấy phần cảm xúc ly biệt.
Mọi người sống chung lâu như vậy, bỗng nhiên muốn tách ra một thời gian, lại thấy hơi không quen.
Mấy ngày kế tiếp.
Loại cảm xúc sắp ly biệt này càng ngày càng đậm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)