Biệt thự mới xây thô, còn cần hoàn thiện và lắp đặt thiết bị trong nhà, cũng không mất quá lâu, bất quá từ giờ đến lúc đó mấy người Lâm Uyên vẫn ở lại căn hộ của Triệu tỷ.
Lâm Uyên đã coi Tôn Diệu Hỏa là bằng hữu, cho nên chuyện này hắn khẳng định phải báo trước cho Tôn học trưởng.
“Tề Châu?”
Tôn Diệu Hỏa sửng sốt, tâm tình có chút thất lạc.
Bất quá sau khi suy nghĩ, cũng chỉ có một năm học, tâm tình của hắn dễ chịu hơn một chút: “Vậy chúc học đệ sang bên đấy trải qua một năm thuận lợi, nếu có thời gian ta sẽ sang Tề Châu thăm ngươi.”
“Ừm.”
Tôn Diệu Hỏa lại có chút lo lắng nói: “Bất quá học đệ phải đi Tề Châu, vậy sự tình của chi nhánh công ty bên đấy, khẳng định cũng giao cho ngươi chứ?”
Lâm Uyên gật đầu: “Đúng thế.”
Tôn Diệu Hỏa hơi biến sắc: “Ngươi biết tình hình bên kia không?”
“Tình hình thế nào?” – Lâm Uyên có chút hiếu kỳ.
Tôn Diệu Hỏa thở dài: "Hoàn cảnh của giới âm nhạc bên Tề Châu kém xa tít tắp Tần Châu chúng ta, dù sao Tần Châu mới là quê hương của âm nhạc. Ở bên kia, các nhạc sĩ trải qua cũng không dễ dàng..."
"Tại sao nói như vậy?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)