Khi Hà Diệp một tay cầm túi đeo, một tay cầm hộp đồ xách tay bước vào thang máy thì Lục Tân vẫn chưa xuống xe.
Anh đang phối hợp với cô để tránh bị đồng nghiệp bắt gặp, nhỡ có người thấy rồi lại nghi ngờ quan hệ bạn cũ giữa hai người không phải trong sáng như đã nói.
Trong lúc Hà Diệp xuống xe, cho đến khi bước vào thang máy, cô có thể cảm nhận được đôi mắt đen láy và lạnh lùng của Lục Tân luôn nhìn cô chằm chặp.
Thang máy dừng ở tầng một, có hai nhân viên nam bước vào.
Hà Diệp tránh sang một bên nhường chỗ cho họ.
Trong hai người này, người có vóc dáng cao ráo liếc nhìn cô vài lần mà không hề che giấu. Anh ta cười, lên tiếng chào hỏi: “Cô là người mới đến của tổ vận hành và điều khiển nhỉ? Tôi là Đàm Văn Lượng ở tổ thị giác phòng bên cạnh.”
Hà Diệp cười đáp lại: “Chào anh, tôi là Hà Diệp.”
Cô vừa tiếp lời, Đàm Văn Lượng bèn đến đứng cạnh Hà Diệp: “Tôi thấy cô còn trẻ thế, cô vừa tốt nghiệp đại học à?”
Trong căn tin, có mấy người ngồi đang ngồi tụm năm tụm ba. Sau khi Hà Diệp gọi đồ ăn sáng, cô đi tới cái bàn bên cạnh ngồi. Đàm Văn Lượng xếp hàng xong bước ra, anh ta nhìn quanh một vòng, vừa định đi sang chỗ Hà Diệp thì bỗng thấy tổ trưởng Phương viên ngoại của tổ mình ngồi ở bàn khác vẫy tay với anh ta.
Đàm Văn Lượng đành từ bỏ suy nghĩ bắt chuyện với Hà Diệp, đi đến ngồi cạnh tổ trưởng.
Phương viên ngoại nhìn bóng lưng Hà Diệp, nheo mắt hỏi: “Cậu đi theo Hà Diệp vào đây, lại còn muốn ăn sáng với người ta à?”
Đàm Văn Lượng xấu hổ nuốt nước miếng: “Tôi gặp cô ấy trong thang máy, cũng xem như là có quen biết.”
Phương viên ngoại chế giễu: “Tôi khuyên cậu nên bớt làm quen đi, đỡ phải lãng phí thì giờ.”
Đàm Văn Lượng nghe ra ý trong câu nói đó: “Cô ấy đã có người theo đuổi rồi?”
Phương viên ngoại dời mắt nhìn sang chỗ khác, hất cằm về phía cửa căn tin.
Đàm Văn Lượng quay đầu lại nhìn, anh ta thấy đại ca Lục xuất thân từ đại học Thanh Hoa của tổ vận hành và điều khiển, rõ ràng trông anh cực kỳ lạnh lùng nhưng lại ăn diện hết sức bảnh bao, Lục Tân đi vào căn tin với khuôn mặt vô cảm.
Đàm Văn Lượng không nhìn Lục Tân nữa, anh ta nhỏ giọng nói: “Không thể nào, hồi trước có cô nàng xinh đẹp bên phòng tiếp thị niềm nở biết bao, đại ca cũng không thèm để mắt tới, thế mà cậu ấy lại theo đuổi Hà Diệp?”
Phương viên ngoại: “Cậu nói Trần Huyên?”
Đàm Văn Lượng gật đầu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



