Lúc Hà Diệp dẫn ông bà nội ra khỏi rạp chiếu phim thì không thấy đám người Lục Tân ở đâu cả.
Điều đó khiến cô hoàn toàn thả lỏng.
Cô mời ông bà nội ăn một chầu no nê, sau đó một nhà ba người vui vẻ quay về nhà.
Cuộc sống ở quê khá yên bình và hơi nhàm chán, lắm lúc Hà Diệp chỉ biết chơi điện thoại và máy tính ở trong phòng ngủ mà thôi.
Cô dựa vào tủ đầu giường, mở cuộc trò chuyện giữa mình với Lục Tân hôm nay ra, mấu chốt ở câu cuối cùng.
Lúc cô định rời khỏi khung chat thì một tin nhắn bất ngờ nhảy lên.
Tổ trưởng: [Trẻ nhỏ nói lung tung, có gây thêm phiền phức cho em không?]
Hà Diệp: [Không có, tai của ông bà tôi không nhạy lắm nên không nghe rõ.]
Tổ trưởng: [... Tôi muốn báo cho em một tin tốt.]
Hà Diệp: [Là tin gì?]
Tổ trưởng: [Tôi đã nghĩ ra cách làm sao thuyết phục mẹ tôi đừng đến giật dây chú Hà rồi...]
Hà Diệp tò mò: [Thuyết phục thế nào?]
Tổ trưởng: [Tôi sẽ nói với bà ấy rằng em chỉ vừa tốt nghiệp, có lẽ còn chưa chuẩn bị gì đã bị phụ huynh giật dây, hay là tôi nỗ lực theo đuổi em lần nữa.]
Trái tim của cô bỗng loạn nhịp.
Tổ trưởng: [Tất nhiên tôi chỉ nói với bà ấy chứ không muốn theo đuổi thật, suy cho cùng tôi cũng tự biết mình.]
Hà Diệp bật cười: [Cũng được, ba của tôi không cho phép anh giúp đỡ ông ấy nữa.]
Bất kể anh muốn làm gì, tạm thời đừng dính líu đến phụ huynh hai bên, nếu không việc nhỏ sẽ dễ dàng biến thành chuyện lớn.
Tổ trưởng: [Tôi biết rồi, lần trước tôi rất lo chú sẽ thật sự cho rằng tôi không coi ai ra gì. Mua trái cây bình thường không có vấn đề gì chứ?]
Hà Diệp: [Ừm.]
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



