Sau khi đưa Hà Diệp về nhà, Lục Tân không về nhà ngay.
Hôm nay ba mẹ anh đều được nghỉ nên chắc giờ đang ngồi phòng khách xem TV. Lục Tân không cho rằng bản thân có thể thành công che giấu được tâm trạng của mình.
Anh đap xe lung tung trong khu chung cư, cuối cùng tìm một cái ghế dài ngồi xuống.
Từ vị trí này anh có thể nhìn thấy tòa nhà bảy tầng phía xa, còn thấy được cả cửa sổ nhà cô.
Lục Tân cứ ngơ ngác nhìn về phía đó.
Trước khi lên kế hoạch kia, anh nghĩ tất cả đều là vì muốn có được cô, muốn trở nên thân mật khăng khít với cô, nghĩ đến cảnh Hà Diệp mềm nhũn ôm vai anh gọi tên anh. Chắc chắn cô sẽ khóc còn anh sẽ vừa hôn vừa dỗ dành cô, đợi cô không còn ngượng ngùng, khó chịu nữa anh sẽ làm cô cảm nhận được rốt cuộc anh thích cô đến nhường nào.
Anh đã được ngắm nhìn cảnh đêm trên sông Hoàng Phổ từ rất lâu rồi nhưng Lục Tân muốn ngắm cùng với Hà Diệp một lần. Giống như khi đi dạo với cô trên sân trường Đại học Giao thông, anh sẽ đi cùng cô một lần, như vậy sau này cho dù cô có đi một mình trên sân trường thì khi anh mắt cô liếc qua những nơi hai người từng dừng chân, chắc chắn cô sẽ không kìm lòng được mà nhớ tới người bạn trai này, đúng chứ?
Yêu xa là điều không thể tránh khỏi, chỉ có thể nghĩ cách duy trì tình cảm.
Lục Tân thậm chí đã tưởng tượng tới cuối tuần, anh chạy từ xa tới, cô sẽ đứng trên tàu cao tốc chờ anh, có lẽ lúc mới gặp cô còn ngượng ngùng không được tự nhưng đến tối, trong phòng khách sạn, cô sẽ lại ôm lấy cổ anh, nức nở gọi tên anh. Khoảng cách sinh ra vì thời gian và không gian cũng sẽ hoàn toàn biến mất trong cuộc triền miên hết mình đó.
Anh lên rất nhiều kế hoạch, cũng suy tĩnh rất nhiều nhưng anh đã đánh giá thấp sự kháng cự của cô với việc đó.
Sau đó, anh lại đặt mình với góc độ của cô, bạn trai lén đặt vật đó vào trong ba lô thì sao mà là người tốt được?
Có tin nhắn gửi tới điện thoại.
Mẹ: [Tối nay có về không?]
Bầu trời thành phố An rất cao, rất xa, cả một năm chẳng có được bao nhiêu ngày nắng, dường như lúc nào cũng bị nhốt trong một đám sương mù.
Không thể nhìn thấy sao, chỉ thấy những tòa nhà cao chọc trời.
Lại có tin nhắn gửi đến.
Lục Tân không có chút hy vọng nào mở ra xem.
Là cô nhắn.
Lục Tân nhanh chóng mở khung chat lên.
Diệp Tử tròn trĩnh: [Chia tay đi, tôi không muốn yêu đương với anh nữa.]
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



