Đối mặt với chiếc giường trống không, Lục Tân ngẩn người.
Trong quá trình từ khi ra khỏi nhà vệ sinh đến lúc đứng ở đây, anh đã âm thầm xử lý xong những thông tin thu thập được bằng mắt trong đầu.
Lục Tân đột nhiên nhìn về phía bàn học.
Chỗ đó để chiếc ba lô màu đen của anh nhưng vị trí của chiếc ba lô đã thay đổi, bên cạnh còn thêm một chai nước suối.
Lục Tân vọt tới trước bàn học.
Ba lô đã bị mở khóa, cái hộp đồ chói mắt kia đặt bên ngoài.
Điện thoại và thẻ căn cước của cô đều không thấy đâu, kem chống nắng vẫn còn vì nó không phải đồ dùng cần thiết khi đi ra ngoài.
Cả người Lục Tân rét run, anh cầm điện thoại lên, cầm thẻ phòng đi qua huyền quan, vừa đi vừa gọi điện cho cô.
Trong điện thoại chỉ có tiếng tút tút, khi Lục Tân đi đến trước thang máy, ngay khi anh cho rằng cô sẽ không nghe điện thoại thì đầu bên kia đã bắt máy.
Trái tim vẫn treo lơ lửng, Lục Tân yên lặng vài giây, mờ mịt hỏi: “Hà Diệp, em đang ở đâu?”
Anh không để ý tới giọng anh đang run rẩy.
Có lẽ cô gái đầu bên kia điện thoại cũng không chú ý, bởi vì cô đang khóc: “Lục Tân, em muốn về nhà.”
Cô đi theo bạn trai tới một thành phố lớn tuy rất nổi tiếng nhưng lại hoàn toàn xa lạ.
Cô muốn tự đi nhưng lại không ngăn được nước mắt, những người đi ngang qua đều kinh ngạc nhìn cô, tay cô không ngừng run rẩy, ngay cả xe cũng không dám gọi.
Nếu là khi khác chắc chắn cô không có vấn đề gì nhưng hiện giờ cô không làm được.
Vậy nên Hà Diệp vẫn nhận điện thoại của Lục Tân, vẫn hy vọng anh sẽ quay trở lại thành người bạn cùng lớp cô quen, sẽ giúp cô một lần.
“Được, anh đưa em về nhà, bây giờ em ở đâu?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



