Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ông đáp ứng mọi yêu cầu của gia đình Nguyễn Đại Giang chính là muốn duy trì mối quan hệ này, hy vọng sau này ba chị em Nguyễn Khinh Khinh, Nguyễn Tú Tú và Nguyễn Gia Minh có thể đùm bọc lẫn nhau.
Nhưng hôm nay vợ chồng Nguyễn Đại Giang định đánh con gái ông, mà Nguyễn Tú Tú chỉ đứng trơ mắt nhìn, không nói đỡ cho con gái ông nửa lời, khiến ông vô cùng thất vọng.
Tuy ông vẫn tươi cười với vợ chồng Nguyễn Đại Giang, nhưng đó hoàn toàn là do tính cách vốn có, đồng thời cũng vì nể tình anh em.
"Anh cả, muộn rồi, anh chị cũng về sớm đi, có chuyện gì mai hẵng nói, em đưa Khinh Khinh về trước đây."
Nguyễn Đại Giang cũng không tiện giữ Nguyễn Đại Hải lại.
Dù sao số tiền ông ta muốn mượn cũng không nhỏ, nói chuyện ngoài đường quả thực không tiện. Sau khi hỏi rõ lịch trình ngày mai của Nguyễn Đại Hải, ông ta mới để hai bố con rời đi.
"Khinh Khinh, con đứng ở cổng đợi bố, bố vào trong lấy xe máy ra."
Nhà để xe của bệnh viện hơi xa, Nguyễn Đại Hải thương con gái nên bảo cô đứng đợi ở cổng, còn mình tự vào lấy xe.
Nguyễn Khinh Khinh quay đầu lại nhìn, thấy gia đình Nguyễn Đại Giang đã đi khuất mới yên tâm gật đầu.
Hàng rào bệnh viện phủ đầy hoa thất lý hương, những cánh hoa trắng muốt như những vì sao điểm xuyết giữa tán lá xanh. Gió thổi qua, cánh hoa bay lả tả như tuyết rơi, tỏa hương thơm ngát dễ chịu.
Nguyễn Khinh Khinh buồn bực dùng chân di những cánh hoa rụng dưới đất.
Tuy hôm nay cô đã bất chấp tất cả để làm loạn một trận, nhưng thực ra cũng chẳng có tác dụng gì. Nguyễn Đại Giang vẫn sẽ tìm đến nhà vay tiền và Nguyễn Đại Hải cũng sẽ chẳng từ chối.
Đang lúc rầu rĩ, bỗng có người đi ngang qua sau lưng, va phải ba lô của cô.
Nguyễn Khinh Khinh cảnh giác quay người lại, theo bản năng kéo khóa ba lô ra kiểm tra, thấy chiếc ví da của bố vẫn nằm yên trong túi mới thở phào nhẹ nhõm.
Thực ra ví của Nguyễn Đại Hải không bị mất, mà là do cô đã lén giấu đi.
Nghĩ vậy, Nguyễn Khinh Khinh đeo ngược ba lô ra trước ngực, dùng tay ôm chặt lấy.
Bỗng nhiên, cô nhìn thấy một bóng lưng quen thuộc ở phía trước, người đó mặc chiếc áo khoác xám đầy miếng vá.
Thời buổi này đám thanh niên đều mặc áo vải Dacron hoặc áo phông, loại áo vải thô kiểu này chỉ có mấy bác trung niên bốn năm mươi tuổi mới còn mặc.
Nhờ vậy mà chỉ cần liếc mắt một cái, Nguyễn Khinh Khinh đã nhận ra ngay đó là Giang Thành. Cậu đang cùng một thanh niên khác khiêng thứ gì đó đi về phía một chiếc xe van.
Nguyễn Khinh Khinh do dự một chút rồi chạy tới.
"Giang Thành."
Giọng nói của thiếu nữ nhẹ nhàng mềm mại, tựa như hương hoa nguyệt quế lan tỏa bốn phía, thanh ngọt và dễ chịu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)










