Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

TN80, Người Tình Của Ông Trùm Phản Diện Trọng Sinh Báo Thù! Chương 18

Cài Đặt

Chương 18

Giang Thành gật đầu với Nguyễn Đại Hải, giọng khàn khàn gọi một tiếng "chú Hải", sau đó cùng bạn khiêng cái túi đen không biết đựng thứ gì rời đi. Từ đầu đến cuối cậu chẳng thèm liếc nhìn Nguyễn Khinh Khinh một cái, cứ như thể cô là người vô hình.

Cái đồ vô lễ, hai chữ "chị ơi" không biết gọi sao?

Nguyễn Khinh Khinh thầm mắng trong bụng.

Bị trì hoãn một chút như vậy, gia đình Nguyễn Tú Tú cũng đã đuổi kịp, cả nhà bốn người vây quanh hai cha con Nguyễn Khinh Khinh, khí thế hùng hổ, giống như đi đòi nợ.

Trước đây cô nói không thích hay không muốn, chẳng qua là để giữ thể diện cho Nguyễn Tú Tú. Cô không tin Nguyễn Tú Tú không nhìn ra điều đó. Giờ cô ta đã giả ngu giả ngơ với cô, thì cô cũng chẳng cần nể mặt đối phương làm gì nữa.

"Vậy sao? Đều là tôi chủ động cho chị à? Thế thì bây giờ tôi hối hận rồi, chị trả hết đồ lại cho tôi đi. Còn cả chiếc áo sơ mi chị đang mặc, đôi xăng đan chị đang đi nữa, đều là của tôi cả, chị cởi ra trả lại cho tôi ngay."

Nguyễn Tú Tú không ngờ Nguyễn Khinh Khinh lại làm thật, mặt mũi xấu hổ lúc đỏ lúc trắng.

Cô ta rất muốn cởi áo sơ mi và xăng đan ra, ném thẳng vào mặt Nguyễn Khinh Khinh rồi mạnh miệng nói một câu: Trả cho cô đấy, tôi thèm vào mấy món đồ cũ rích này của cô!

Nhưng cô ta tiếc. Những thứ này đối với Nguyễn Khinh Khinh thì có hay không cũng chẳng sao, nhưng với cô ta lại là chút thể diện duy nhất.

Nghe thấy Nguyễn Khinh Khinh bắt con gái mình trả đồ, Lưu Quế Lan nhảy dựng lên, ngón tay chỉ trỏ suýt nữa chọc vào mắt Nguyễn Khinh Khinh.

"Cái con ranh con chết tiệt này, mày đủ lông đủ cánh rồi nên tác oai tác quái hả? Đồ đã cho đi rồi mà còn có mặt mũi đòi lại à? Trả hả? Tao trả cho mày bãi nước bọt mày có lấy không?"

Nói xong, bà ta hắng giọng thật mạnh, làm bộ muốn nhổ nước bọt vào người Nguyễn Khinh Khinh.

Nguyễn Khinh Khinh vội vàng né tránh.

Nguyễn Đại Hải như gà mái che con, vội chắn con gái ra sau lưng: "Chị dâu, có chuyện gì thì từ từ nói, con bé Khinh Khinh còn nhỏ dại chưa hiểu chuyện, chị đừng chấp nhặt với nó."

Nói xong, ông lại quay đầu khuyên Nguyễn Khinh Khinh đừng gây gổ với Nguyễn Tú Tú nữa.

Nguyễn Đại Giang cũng không muốn làm căng mối quan hệ, dù sao thì vẫn còn cần mượn tiền nên cũng quát lên rồi kéo Lưu Quế Lan ra sau.

Lưu Quế Lan thấy có cớ để xuống nước nên cũng im lặng, nhưng đôi mắt vẫn hung hăng lườm Nguyễn Khinh Khinh, bộ dạng như muốn lao vào ăn tươi nuốt sống cô.

Nguyễn Đại Giang muốn kéo Nguyễn Đại Hải ra chỗ khác nói riêng vài câu, nhưng Nguyễn Khinh Khinh nhất quyết không chịu buông tay bố.

"Bố, người con thấy hơi khó chịu, bố con mình về trước đi ạ."

"Được rồi."

Trong lòng Nguyễn Đại Hải đương nhiên là nghiêng về phía con gái, có những lời ông không nói ra, nhưng không có nghĩa là ông không có suy nghĩ gì. Ông đúng là người tốt tính, nhưng không hề ngốc.

Ông giúp gia đình Nguyễn Đại Giang, một phần là nể tình anh em, phần khác là sợ sau này khi mình già yếu hoặc qua đời, Nguyễn Khinh Khinh sẽ không có anh chị em giúp đỡ.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc