Khoảnh khắc Hà Thanh Thanh lao về phía anh, cơ thể anh hơi nghiêng sang một bên, nắm đấm siết chặt, giống như muốn ra tay nhưng lại có điều kiêng kỵ.
Trong khoảnh khắc đó Nguyên Li lập tức vươn hai tay che chở cơm nước trên bàn. Đùa gì chứ, cô còn chưa ăn vào bụng, nếu đổ ra đất, cô sẽ phát điên mất.
Nhưng người phụ nữ ngu ngốc đáng chết kia lại giở thói ngu ngốc, sau khi cơ thể Cố Kiêu né tránh, Hà Thanh Thanh không có điểm tựa, trực tiếp lao về phía cái bàn nhỏ trước mặt Nguyên Li.
Hà Thanh Thanh sợ chết khiếp, sắc mặt trắng bệch, cô ta không ngờ người đàn ông kia lại né tránh. Nếu không phải nhờ chân của Nguyên Li, mặt của cô ta...
Hà Thanh Thanh sợ hãi không thôi, mượn lực chân của Nguyên Li vội vàng đứng thẳng dậy. Lần này là Nguyên Li cứu cô ta nhưng cô ta cũng không muốn cảm ơn Nguyên Li chút nào. Ánh mắt Hà Thanh Thanh nhìn Nguyên Li phức tạp, cuối cùng không nói câu nào đã xoay người ra khỏi cửa toa riêng.
Bên toa giường nằm còn đỡ, đại bộ phận mọi người đều ngồi trên ghế, có người đứng trong toa riêng, quán tính chỉ làm va chạm nhẹ, tiếng ồn ào và la hét không lớn. Nhưng tại các toa khác của tàu hỏa tiếng kêu la thảm thiết đã vang lên khắp nơi.
Nguyên Li nhấc mí mắt liếc Cố Kiêu một cái, sau đó làm không có việc gì tiếp tục ăn cơm. Tay kia của Cố Kiêu vẫn vững vàng cầm hai hộp cơm. Có điều anh không đề nghị để ông lão ăn cơm.
Cả quá trình ông lão đều rất bình tĩnh. Có điều tầm mắt ông ấy vẫn luôn như có như không quan sát Nguyên Li. Vừa rồi cô nhấc chân vững vàng đỡ lấy cú ngã của Hà Thanh Thanh, ông lão nhìn rất rõ. Hình như thân thủ của con bé này cũng không tệ. Nhưng ông ấy không thể buông lỏng cảnh giác.
Trong toa tàu truyền đến tiếng bước chân hỗn loạn. Tôn Hồng Quang đi tuốt đằng trước, lúc này Hà Thanh Thanh đang đứng ở lối đi hờn dỗi, đồng thời cảm thấy mình rất mất mặt. Người đàn ông kia, anh, sao anh có thể như vậy?
Đỡ cô ta một cái không được sao? Cô ta là một cô gái nhỏ nhắn xinh xắn lao về phía anh, anh lại né tránh.
“Thanh Thanh, Thanh Thanh em không sao chứ? Có bị thương ở đâu không? Để anh xem nào.” Vẻ mặt Tôn Hồng Quang lo lắng, tầm mắt quét từ trên xuống dưới người Hà Thanh Thanh.
Cuối cùng Hà Thanh Thanh cũng có chỗ để trút giận: “Anh chết ở đâu rồi? Hả? Có phải muốn đợi tôi chết rồi mới qua nhặt xác không? Cha tôi dặn dò anh thế nào? Anh chăm sóc tôi như thế này à?”
Tôn Hồng Quang cúi đầu, trong mắt xẹt qua tia lạnh lẽo, khi ngẩng đầu lên trên mặt tràn đầy quan tâm: “Phải phải, Thanh Thanh là anh sai. Anh dậy muộn, lúc qua tìm em thì em đã đi mua cơm rồi. Anh vội vàng đuổi theo nhưng người trên tàu đông quá, không tìm thấy em ở toa ăn, trên đường về tàu hỏa đột nhiên dừng lại, người ở lối đi ngã không ít, lúc này mới chậm trễ thời gian. Thanh Thanh, em đừng giận nữa. Anh sẽ không rời khỏi em nữa. Em mau nói cho anh biết có bị thương ở đâu không!”
Nguyên Li cúi đầu ăn cơm, khóe miệng hơi nhếch lên, đi cùng một con đường mà không gặp nhau, con ngốc kia cũng tin lời này sao?
Dường như Hà Thanh Thanh thật sự nghe lọt tai, đưa hộp cơm cho Tôn Hồng Quang: “Mở ra cho tôi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



