“Đồng chí, anh đi lấy cơm à? Đợi tôi với, tôi đi cùng anh.”
Giọng Cố Kiêu lạnh lùng: “Không tiện.” Nói xong nhìn Nguyên Li: “Cần giúp không?”
Nguyên Li biết câu này là nói với mình, mở mắt nhìn người đàn ông một cái, người đàn ông đang nhìn chằm chằm vào cô, cô lười biếng ngáp một cái: “Không cần, cảm ơn.”
Cố Kiêu xoay người đi luôn. Hà Thanh Thanh căm tức trừng mắt nhìn Nguyên Li một cái, cầm hộp cơm của mình vội vàng chạy theo: “Đồng chí, đồng chí đợi tôi với.”
Bị cái giọng oang oang của Hà Thanh Thanh làm cho ồn ào đến mức mất sạch cơn buồn ngủ, Nguyên Li ngồi dậy, dựa vào vách tàu để tỉnh táo lại.
Tôn Hồng Quang vội vã đi tới, dưới mắt có quầng thâm nhàn nhạt, nhìn là biết ngủ không ngon: “Chào đồng chí, Thanh Thanh đi đâu rồi?”
Nguyên Li nhướng mi mắt nhìn hắn một cái: “Cầm hộp cơm đi rồi.”
Tôn Hồng Quang nói cảm ơn xong vội vàng đuổi theo.
Ông lão đứng ở lối đi vươn vai, cười nhìn Nguyên Li: “Nhóc con, dậy tập thể dục chút đi.”
Nguyên Li nhìn ông lão vươn tay đá chân thì cười cười, ánh mắt dường như lơ đãng quét qua hai người đang đứng ở cửa: “Tôi không tập đâu, tôi thế này là tốt lắm rồi.”
Chuyến đi lấy cơm này của Cố Kiêu cực kỳ không suôn sẻ, lấy cơm là thật, truyền tin cũng là thật. Nhưng phía sau có cái đuôi Hà Thanh Thanh đi theo, mặc dù Cố Kiêu muốn đi nhanh nhưng trên tàu quá đông người, mỗi bước đi đều phải chen chúc, muốn nhanh cũng không nhanh được.
Không phải cô không muốn mua nhiều, mà là trời nóng quá, để lâu cơm sẽ bị thiu. Người trân trọng lương thực như cô chắc chắn sẽ không phạm phải sai lầm như vậy.
Hà Thanh Thanh vốn định ăn ở cạnh bàn nhưng thân hình Nguyên Li quá lớn, hoàn toàn không còn chỗ trống. Hà Thanh Thanh đành phải ra bàn nhỏ ở lối đi bên ngoài toa riêng để ăn.
“Đồng chí, bên ngoài còn chỗ, chúng ta cùng ăn đi.” Giọng Hà Thanh Thanh nũng nịu, đôi mắt to lúng liếng nhìn Cố Kiêu không chớp mắt. Vừa nãy là anh đi trước mở đường cho cô ta, nếu không người đông như vậy, cô ta cũng không biết mình có qua được không nữa.
Anh đang bảo vệ cô ta.
Trong lòng Hà Thanh Thanh sướng rơn.
“Khỏi cần!” Hai chữ lạnh lẽo của Cố Kiêu lập tức dập tắt sự nhiệt tình của Hà Thanh Thanh. Không đợi cô ta lấy lại dũng khí.
“Cạch” một tiếng, tàu hỏa đột ngột dừng lại.
Hà Thanh Thanh vừa lấy hết dũng khí muốn mời Cố Kiêu lần nữa nhưng tàu hỏa đang chạy đột nhiên dừng lại, do quán tính, người không ngồi vững, cơ thể trực tiếp lao về phía trước theo hướng tàu chạy.
Hà Thanh Thanh đứng ở cửa toa riêng, vốn dĩ cơ thể hướng về giường trái bị tường toa riêng chặn lại, cô ta nhanh trí, bưng hộp cơm trong tay lao về phía Cố Kiêu.
Ngay khoảnh khắc tàu dừng lại thì toàn thân Cố Kiêu căng cứng, dường như lập tức tiến vào trạng thái chiến đấu. Ánh mắt anh sắc bén như chim ưng quét qua bốn phía, dường như thân hình đang che chắn cho ông lão.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



