Những công an khác vẫn đang khám xét xem có thư từ liên quan đến gián điệp hoặc thông tin hữu ích nào khác không nghe vậy liền lần lượt quay đầu nhìn về phía Ôn Tri Hạ.
Trong đó có một công an nhìn Ôn Tri Hạ, cười lạnh nói: “Xâm nhập trái phép? Chúng tôi dám đến tận cửa tự nhiên là có lệnh khám xét.”
“Còn la hét nữa, có tin chúng tôi bịt miệng cô lại không!” Công an kia quát Ôn Tri Hạ.
Dáng vẻ hung thần ác sát này lập tức liền dọa người ta sợ hãi, cuối cùng Ôn Tri Hạ cũng chịu im lặng.
Nhìn công an không ngừng lục lọi trong nhà, Ôn Tri Hạ không khỏi đặt ánh mắt lên người cha mình.
Lại thấy cha Ôn Ngọc Sơn lắc đầu với mình, Ôn Tri Hạ cũng ngoan ngoãn ngậm miệng lại.
“Đừng có nhìn đông ngó tây!” Công an kia lại quát một câu, thành công uy hiếp Ôn Tri Hạ khiến cô ta không dám nhìn người nhà mình nữa.
Thời đại này hình phạt với gián điệp đều cực kỳ nghiêm trọng.
Trước khi gia đình Ôn Tri Hạ được rửa sạch hiềm nghi, công an dùng thái độ như vậy đối xử với bọn họ cũng là chuyện hết sức bình thường.
“Thế nào, có khám xét ra thứ gì không?”
“Cục trưởng, chỉ khám xét ra một bức thư này, không còn thứ gì khác.” Một công an đưa bức thư kia cho viên công an dẫn đầu rồi nói.
Bức thư được mở ra, bên trong viết toàn bằng tiếng Anh, công an cũng không đọc hiểu.
“Cất kỹ đồ đi, đưa toàn bộ người ở đây về cục công an rồi nói tiếp.” Viên công an dẫn đầu lạnh lùng nói.
Phía nhà nước tự nhiên có thuê nhân viên phiên dịch, cho nên mang về sẽ biết bên trong bức thư viết nội dung gì.
Mà bên này có nhiều công an đến nhà bác cả Ôn như vậy, tự nhiên hàng xóm láng giềng đều biết hết.
Ôn Ngọc Sơn là người sĩ diện nhất, lúc này lại bị còng tay, bị công an dẫn đi.
Tuy ông ta cúi đầu không nói lời nào nhưng lúc này chắc chắn cảm thấy vô cùng mất mặt.
“Ây dô, chuyện gì xảy ra thế này?” Có người đợi cả nhà bác cả Ôn bị dẫn đi hết mới dám lên tiếng hỏi.
Dù sao cảnh tượng vừa rồi cũng quá mức nghiêm trọng và đáng sợ, đến nỗi mọi người thậm chí không dám phát ra tiếng động nào.
“Bị công an dẫn đi như vậy e là bị nghi ngờ làm gián điệp, nếu không công an sẽ không làm lớn chuyện đến tận cửa như thế đâu.” Trong đám đông không biết ai đã nói một câu như vậy.
“Ê, bà đừng nói thế, có khi lại đúng thật đấy. Tôi đã sớm cảm thấy Ôn Tri Hạ kia thỉnh thoảng nói chuyện kỳ cục quái lạ, hoàn toàn không phải là những lời mà người như chúng ta sẽ nói ra.”
Ôn Tri Hạ là người từ thế kỷ 21 xuyên không đến, tự nhiên có đôi khi nói chuyện sẽ vô thức mang theo một số từ lóng trên mạng của thế kỷ 21, cho nên chuyện này thật sự không thể trách cô ta.
Nhưng người ngoài đâu có biết chuyện này, bọn họ chỉ cảm thấy những lời này có thể liên quan đến hành vi gián điệp.
Nhìn đám đông bàn tán ngày càng sôi nổi, người ban đầu nói nhà họ Ôn là gián điệp kia rút lui một cách hoàn hảo, mặc cho dư luận ngày càng lan rộng.
Đi đến một góc khuất, một người phụ nữ vô cùng xinh đẹp đã đứng chờ ở đó từ lâu.
“Anh Phó.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


