Ôn Dư Anh vững tin rằng tối qua bản thân may mắn thoát được một kiếp nạn như vậy chính là nhờ em bé đã cứu cô.
Lúc này đồng chí nữ bên cạnh nam nhân viên bán vé đột nhiên lên tiếng: “Sáng nay hình như có một đồng chí đi Vân Nam đến trả vé, chính là giường nằm toa bốn người đấy, cậu xem lại thử đi.”
Nam nhân viên bán vé nghe vậy liền lập tức kiểm tra lại một lần nữa, sau đó hơi ngại ngùng nhìn về phía Ôn Dư Anh, lên tiếng: “Vẫn còn một vé giường nằm toa bốn người, cô có lấy không?”
Ôn Dư Anh vội nói: “Lấy, lấy chứ.”
Đợi đến khi cầm được vé tàu hỏa trong tay, Ôn Dư Anh mới có cảm giác như vừa bừng tỉnh sau một giấc mộng.
“Đúng là em bé cá chép may mắn của mẹ, có phải con đã giúp mẹ không?” Ôn Dư Anh xoa xoa chiếc bụng vẫn chưa nhô lên của mình, cười vô cùng dịu dàng.
Kiếp trước cô đã nợ đứa con của mình, kiếp này chắc chắn cô sẽ bù đắp lại tất cả.
Ôn Dư Anh mua vé tàu ngày mốt, điều đó có nghĩa là cô vẫn phải ở lại Hỗ Thị thêm hai ngày nữa.
Cô cũng muốn nhân tiện xem thử bên phía Lưu Diệu Tổ có khai ra gia đình bác cả của cô hay không, xem hai phe bọn họ có chó cắn chó hay không.
Về phía Lưu Diệu Tổ, lúc đầu hắn thật sự rất cứng miệng, một mực khẳng định bản thân có chìa khóa nhà Ôn Dư Anh là do chính Ôn Dư Anh đưa cho hắn.
Bởi vì chồng của Ôn Dư Anh ở trong quân đội, Ôn Dư Anh một mình ở Hỗ Thị trống vắng cô đơn lạnh lẽo, cho nên cô mới tự mình tìm đến cửa quyến rũ hắn để lén lút vụng trộm.
“Đồng chí cảnh sát, tôi, các anh đừng có dọa tôi, chuyện này... sao lại phải ăn kẹo đồng chứ?” Lưu Diệu Tổ thay đổi thái độ vô lại ban nãy, vội vàng hỏi.
“Anh còn nói dối nữa, chúng tôi sẽ xử lý anh như gián điệp đấy. Khu vực gần nhà nữ đồng chí mà anh đột nhập vào toàn là những nhân vật rất quan trọng sinh sống, ai biết anh đến đó để làm gì, bây giờ lại còn liên tục nói dối.” Cảnh sát cười lạnh nói.
“Chuyện này... sao tự nhiên lại thành gián điệp rồi?” Lưu Diệu Tổ lắp bắp hỏi, thực sự hoảng loạn rồi.
Hắn không muốn bị ăn kẹo đồng đâu, hắn vẫn chưa sống đủ mà.
Đúng rồi, dượng nói sẽ vớt hắn ra ngoài, sao lâu như vậy rồi vẫn chưa thấy động tĩnh gì cơ chứ.
“Không cần thẩm vấn nữa, trực tiếp lôi xuống...”
Lời của công an còn chưa nói xong, Lưu Diệu Tổ đã lập tức nói: “Tôi nói, tôi sẽ nói hết tất cả!”
Ôn Tri Hạ vừa mới đi dạo phố với bạn về đến nhà, lúc nhìn thấy nhiều công an như vậy đến nhà lục tung toàn bộ ngôi nhà lên, hơn nữa người nhà mình đều bị khống chế thì kinh ngạc đến ngây người.
Cô ta lập tức xông vào trong nhà, sau đó lớn tiếng la hét: “Các người đang làm gì vậy? Xâm nhập gia cư bất hợp pháp!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)