Ánh mắt vừa rơi xuống người Tô Thanh Nhiễm liền không nhịn được mà sáng lên.
Tuy hôm nay cô ăn mặc đơn giản, nhưng chiếc áo sơ mi trắng làm nổi bật làn da trắng như phát sáng của cô, cả người trông vô cùng thanh tú, thoát tục.
Nhìn cô mà lòng anh ta xao xuyến: “Thanh Nhiễm, lát nữa ăn sáng xong, anh đi cùng em đến gặp giám đốc nhà máy nhé!”
Tô Thanh Nhiễm lạnh nhạt liếc anh ta một cái: “Không cần đâu. Mấy hộp thịt hộp và sữa mạch nha tôi mua về trước đây, còn cả kẹo bánh chuẩn bị cho đám cưới đều không thấy đâu nữa. Cô bạn thanh mai tốt của anh, đồng chí Thẩm, nói là bị Tiểu Quân ăn hết rồi.”
“Hoặc là anh thay cô ta trả tiền, chứ tôi không thể đi tay không đến nhờ người ta làm việc được, đúng không?”
Tiêu Đống Quốc vốn đã đang bực mình chuyện hôm qua Thẩm Vân Phương gài bẫy để anh ta trả tiền.
Giờ nghe đến cả đồ ăn dùng cho đám cưới của hai người cũng bị xơi sạch, trong lòng càng thêm khó chịu.
“Vân Phương, không phải em nói là giữ giúp chúng tôi sao? Sao lại để Tiểu Quân ăn hết cả rồi?”
Thẩm Vân Phương vốn tưởng một câu nói qua loa là có thể đuổi được Tô Thanh Nhiễm đi, không ngờ lại sắp gây chuyện nữa.
“Chỉ là chút đồ ăn vặt thôi mà. Trẻ con ở tuổi này đứa nào mà không thèm ăn. Nếu cha của Tiểu Quân còn sống, nó cũng đâu đến nỗi phải ăn đồ của người khác.”
Thẩm Vân Phương vốn định dùng cha của Tiểu Quân để nhắc nhở Tiêu Đống Quốc một chút, nào ngờ lại phản tác dụng.
Ngược lại còn khiến trong lòng Tiêu Đống Quốc càng thêm không vui: “Chút đồ ăn vặt? Em có biết sữa mạch nha và thịt hộp đó bao nhiêu tiền không?”
Thẩm Vân Phương tức điên lên, run rẩy giật lấy cành cây từ tay Tô Thanh Nhiễm, làm bộ định quất vào mông Tiểu Quân.
Tiểu Quân thấy tình hình không ổn cũng không muốn chịu tội thay cho mẹ nữa.
Nó hét lớn lên: “Con không ăn nhiều thế đâu! Mẹ chỉ cho con bánh quy và kẹo sữa thôi, con không ăn sữa mạch nha và thịt hộp!”
Lời vừa dứt, Thẩm Vân Phương liền tát một cái qua.
“Thằng nhóc này... giấu đồ ở đâu thế? Hại mẹ tìm mãi không thấy, mẹ còn tưởng con ăn vụng hết rồi!”
“Không phải con...”
“Bốp...”
Bên má còn lại của Tiểu Quân lại ăn thêm một cái tát, hai bên má đều sưng vù lên.
Thấy mặt thằng bé thật sự sưng lên, cơn giận của Tiêu Đống Quốc cũng vơi đi không ít: “Thanh Nhiễm, trẻ con không hiểu chuyện, em...”
Tô Thanh Nhiễm không thèm để ý đến anh ta, đi thẳng vào nhà khóa đồ vào trong rương gỗ, chỉ lấy ra hai hộp sữa mạch nha và hai hộp thịt hộp.
“Thẩm Vân Phương, kẹo sữa ba tệ! Bánh quy bốn tệ!”
“Còn nữa, đồ đi biếu này là vì cô mà biếu, cũng nên do cô trả tiền. Sữa mạch nha tám tệ một hộp! Thịt hộp hai hộp là hai tệ bốn hào! Cộng lại tổng cộng là hai mươi lăm tệ bốn hào!”
“Tôi biết cô không nỡ lấy tiền giấu dưới đáy hòm ra đâu, vậy thì đợi cô lĩnh lương rồi trả cho tôi một thể. Đừng quên tìm cách kiếm tem phiếu đưa cho tôi, nếu không thì quy ra tiền!”
Thẩm Vân Phương “oái” một tiếng rồi ngồi phịch xuống ghế: “Sao mà đắt thế?”
Lương một tháng của cô ta còn không đủ trả nợ!
Tô Thanh Nhiễm cười lạnh: “Lúc ăn thì không chê đắt, bây giờ mới biết chê đắt à? Tiếc tiền thì bớt thèm thuồng nhòm ngó đồ của người khác đi. Nếu Tiểu Quân là con của tôi, tôi đã xé nát miệng nó ra từ lâu rồi!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)