Nghĩ vậy, Thẩm Vân Phương liền quay người vào nhà tìm tem phiếu lương thực và tem phiếu dầu ăn.
Nào ngờ Tô Thanh Nhiễm lại đi theo vào, trực tiếp giật lấy toàn bộ số tem phiếu mà cô ta tích cóp.
“Đều là người một nhà, cô giấu giấu giếm giếm thật không có ý tứ gì cả!”
Ra khỏi cửa, Tiêu Đống Quốc cũng lấy tem phiếu ra, Tô Thanh Nhiễm cũng nhận hết.
Trước khi đi còn không quên nhắc nhở: “Tôi còn tưởng thanh mai trúc mã của anh một lòng một dạ với anh chứ, không ngờ sau lưng còn giấu giếm... Thôi, dù sao cũng là mẹ góa con côi, giữ lại chút phòng thân cũng là chuyện bình thường.”
Nói xong, cô liền vui vẻ cất một túi tiền và tem phiếu vào nhà.
Trước khi đóng cửa, cô lại gọi với theo Thẩm Vân Phương đang mặt mày tái mét: “Tôi vào nằm nghỉ một lúc, lát nữa cơm chín thì gọi tôi. Trứng sáng nay luộc kỹ quá, cô chú ý nhé!”
Thẩm Vân Phương: “...”
“Đống Quốc, anh xem cô ấy...”
Tiêu Đống Quốc nghĩ đến việc Thẩm Vân Phương cố tình bày kế để anh ta bù tiền, trong lòng rất khó chịu.
“Cứ nghe theo cô ấy đi, mau đi nấu cơm đi.”
Nói xong, anh ta cũng đi thẳng về phòng nghỉ ngơi.
Tô Thanh Nhiễm liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, hài lòng kéo rèm cửa lại, vui vẻ gom tiền và tem phiếu lại.
Tổng cộng đòi lại được năm mươi tư tệ từ hai người, còn có không ít tem phiếu, tàm tạm không quá tệ.
Ép người quá đáng nữa thì họ sẽ giở trò ăn vạ!
May mà qua vài ngày nữa là hai người được phát lương, đến lúc đó lại vặt thêm một mẻ nữa!
Cất tiền và tem phiếu xong, Tô Thanh Nhiễm lại đem những chiếc chăn bông, chăn len, khăn mặt, cốc men, xà phòng... chưa kịp bị mấy người kia “mượn” đi cất hết vào rương gỗ, rồi khóa chặt lại.
Ngày thứ ba sau khi trùng sinh.
Vừa mở mắt, Tô Thanh Nhiễm đã nóng lòng muốn đi tìm giám đốc nhà máy để bàn chuyện chuyển nhượng công việc.
Rửa mặt, chải tóc xong, Tô Thanh Nhiễm lại thay một miếng băng gạc mới lên trán, mặc một bộ quần áo sạch sẽ gồm quần dài đen và áo sơ mi trắng, trông cô rất gọn gàng, thanh tú.
Vừa ra khỏi cửa, Thẩm Vân Phương đã nhìn cô với vẻ mặt đầy mong đợi.
“Thanh Nhiễm, ăn sáng xong hẵng đến nhà máy nhé!”
Tô Thanh Nhiễm trực tiếp bỏ hết trứng trong đĩa vào túi: “Thôi, tôi định đến thẳng nhà giám đốc nhà máy để nói chuyện với ông ấy, cũng đỡ bị người ta nghe thấy bàn tán ở văn phòng. À đúng rồi, lần trước tôi mua sữa mạch nha và thịt hộp về đâu rồi, cô tìm ra đây cho tôi mang đi!”
Thẩm Vân Phương sững người, trước đây quả thực cô ta đã lấy cớ Tiểu Quân thèm ăn để lấy không ít sữa mạch nha và thịt hộp về phòng mình.
Nhưng... hôm qua cũng không nhắc đến chuyện này...
Cô ta còn tưởng Tô Thanh Nhiễm không định đòi, sao hôm nay lại đột nhiên nhớ ra?
“Thanh Nhiễm, xin lỗi nhé, Tiểu Quân thèm ăn quá! Mấy thứ đó bị nó ăn hết rồi. Hay là em đi mua ít đồ khác mang đi nhé?”
“Cô mà không nỡ ra tay, tôi đánh giúp cô!”
Thấy sắp bị đánh, Tiểu Quân liền cảm thấy mông đau rát, lập tức gào khóc ầm ĩ.
Tiếng khóc này trực tiếp gọi Tiêu Đống Quốc ra: “Sáng sớm đã có chuyện gì vậy?”
Tối qua Tiêu Đống Quốc tức đến nửa đêm mới ngủ, lúc này đang ngái ngủ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)