Lưu Hoành Dương gật đầu, rồi lại chai mặt mở lời: “Thím Vương ơi, phiền thím cho mượn thêm hai bộ đồ nữ nữa ạ...”
“Ồ ồ, được thôi!” Thím Vương đồng ý không chút do dự.
Tuy ngày thường họ ít qua lại với nhà họ Lưu nhưng dù sao cũng là hàng xóm, trước đây cũng nhận không ít sự quan tâm giúp đỡ của nhà họ Thẩm, chỉ là hai bộ quần áo thôi, chẳng có gì đáng tiếc.
Một lát sau, chú Vương mang một bộ quần áo ra, trông có vẻ mới mặc được một hai lần.
Chỉ có điều chú Vương thấp hơn ông ta một chút nên bộ quần áo trông như nhỏ hơn hai cỡ.
Nhưng sau khi vật lộn cả buổi sáng, ngửi thấy mùi thức ăn, cái bụng ông ta lại réo lên một cách vô dụng. Nghĩ đến tình cảnh trong nhà lúc này, Lưu Hoành Dương đành phải cắn răng nhận lấy phần bố thí này.
“Cảm ơn nhé.”
Lưu Hoành Dương lấy đồ xong bèn vội vàng về nhà ngay, ở lại thêm nữa ông ta cảm thấy mình chẳng khác gì con khỉ trong vườn bách thú!
...
Lưu Hoành Dương mang đồ về đến nhà, Tào Tịnh và Lưu Thanh Thanh đã quen được nuông chiều từ bé, nhìn thấy những thứ này, vẻ mặt chán ghét không thể che giấu.
“Quần áo gì mà xấu thế này, lại còn là đồ người khác mặc rồi... Con không mặc đâu!” Lưu Thanh Thanh hờn dỗi ném bộ quần áo xuống đất, gương mặt sưng phù đầy vẻ ghê tởm.
Tào Tịnh tuy đang cầm quần áo nhưng dáng vẻ dùng ngón tay nhón lấy vạt áo trông như thể đang chạm vào thứ gì đó bẩn thỉu.
Loại quần áo vải thô này, đã hơn mười năm bà ta không động đến rồi.
“Dù gì cũng là hàng xóm, vậy mà họ lại lấy mấy thứ thừa thãi này ra để qua loa với chúng ta à?” Nhìn đồ ăn Lưu Hoành Dương mang về, Tào Tịnh thật sự không nhịn được mà phàn nàn: “Bố thí cho ăn mày đấy à? Nhà lão Vương đó cũng đâu có nghèo!”
Một phần cháo nguội và một bát dưa muối héo queo, chẳng biết đã để bao lâu rồi.
Nghĩ đến giờ này hôm qua, bà ta vẫn còn đang ăn tiểu long bao gạch cua, bát cháo uống kèm cũng là cháo thịt băm rau xanh, trong lòng lại càng thêm khó chịu.
“Hai người thích ăn thì ăn, không ăn thì thôi!” Lưu Hoành Dương sa sầm mặt, dứt khoát thu hết đồ ăn lại.
Quần áo và đồ ăn ông ta phải muối mặt đi mượn về lại bị vợ con chê bai như thế khiến ông ta càng cảm thấy mất mặt, cơn tức giận đương nhiên trút lên người Tào Tịnh vừa lên tiếng.
Tuy ông ta cũng chê nhưng giờ chỉ có ngần này đồ ăn, họ không ăn cũng tốt, một mình ông ta ăn còn chẳng đủ!
“Cha, cha vất vả rồi ạ.” Thẩm Chiếu Nguyệt thấy vậy, liền nở một nụ cười “trà xanh” thấu tình đạt lý bước tới.
Vừa rồi, cô không được chia quần áo cũ cũng chẳng có đồ ăn, giống như một người vô hình, bị lờ đi hoàn toàn.
Nhưng đã xem xong một màn kịch hay, giờ là lúc cô phải thêm dầu vào lửa, để cho cả nhà này chó cắn chó!
“Ừ.” Thấy vẫn còn một đứa con gái hiểu chuyện, Lưu Hoành Dương coi như hài lòng gật đầu, nhưng không hề có ý định chia đồ ăn cho Thẩm Chiếu Nguyệt.
“Cha, lúc nãy cha ra ngoài, con cứ nghĩ mãi, chuyện này chưa chắc đã do đối thủ của cha làm đâu ạ.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

