Phát hiện vé tàu vẫn còn, ông ta mới khẽ thở phào nhẹ nhõm, may mà lúc ngủ ông ta luôn cất thứ này sát bên người nên mới không bị trộm đi cùng.
“Dù sao thì phần lớn đồ có giá trị cũng đã ở trên tàu rồi, cứ coi như... coi như của đi thay người đi.” Lưu Hoành Dương hạ thấp giọng, ra hiệu cho Tào Tịnh đừng nhắc đến chuyện báo công an nữa.
Tuy Tào Tịnh tiếc của nhưng rốt cuộc cũng chỉ là một người đàn bà không có chủ kiến, đành phải nghiến răng gật đầu.
“Tôi qua nhà hàng xóm mượn hai bộ quần áo đã.” Lưu Hoành Dương tính toán xong, ngoẹo cổ, đi ra ngoài với tư thế kỳ quặc, trông chẳng khác nào một con vịt bị vặn gãy cổ.
“...” Khi ra đến cửa, Lưu Hoành Dương đột nhiên quay đầu lại, ánh mắt đảo một vòng khắp ba người trong phòng.
So với ba người trong nhà tuy chỉ mặc đồ ngủ nhưng trông vẫn còn tươm tất chán, thì ông ta lúc này trông thảm hại hơn nhiều, chỉ mặc mỗi chiếc quần đùi, nhưng may là nó đủ rộng rãi để không khiến ông ta quá khó xử.
Có điều bộ đồ ngủ của ông ta không phải do trò đùa ác ý của Thẩm Chiếu Nguyệt, mà là do tối qua Lưu Hoành Dương tự cởi ra, còn cô chỉ tiện tay dọn đi lúc thu dọn đồ đạc mà thôi.
“Thôi kệ...” Lưu Hoành Dương nhìn quanh một vòng, cuối cùng thở dài một hơi như thể chấp nhận số phận.
Căn nhà giờ đã bị khoắng sạch sành sanh, chẳng thể tìm thấy bất cứ thứ gì để che thân, mà ông ta cũng không thể bắt ba người phụ nữ đưa quần áo của họ cho mình mặc được...
Sau một hồi lâu chuẩn bị tâm lý, Lưu Hoành Dương mới cắn răng bước ra ngoài.
Một lát sau, khi ông ta cởi trần đứng trước cửa nhà ông Vương hàng xóm, thím Vương vừa đi chợ về suýt nữa đã hắt cả cốc sữa đậu nành vào người ông ta.
“Ối giời ơi là giời!” Thím Vương ôm ngực lùi lại hai bước, lúc này mới nhìn rõ người: “Ông chủ Lưu, ông đây là...”
“Tôi...” Cả người Lưu Hoành Dương đỏ bừng lên, chỉ hận không thể tìm cái lỗ nào chui xuống.
Nhưng ông ta chỉ có thể vẹo cổ, khó nhọc giải thích: “Tối qua nhà tôi có trộm... Tôi muốn mượn một bộ quần áo...”
Lưu Hoành Dương ra ngoài lúc nào cũng ăn mặc bảnh bao, chỉnh tề, có bao giờ mất mặt thế này đâu?
“Sao lại có trộm được chứ? Thằng trộm chết tiệt nào, ở đâu ra mà thất đức vậy, đến cả quần áo cũng trộm?” Thím Vương nói với vẻ mặt đầy kinh ngạc.
Giọng nói oang oang của bà ấy vang lên chói tai trong buổi sáng yên tĩnh, nghe thấy hai chữ “có trộm”, hàng xóm xung quanh cũng lần lượt mở cửa ra xem.
Chú Vương, chồng thím Vương, mở cửa ra, mắt trợn tròn như chuông đồng, nhìn từ trên xuống dưới người hàng xóm ngày thường vẫn vênh váo tự đắc nay lại hiếm khi cúi đầu, ánh mắt vô cùng phức tạp.
Lưu Hoành Dương cảm nhận được ngày càng có nhiều ánh mắt dán chặt vào người mình, những ánh mắt ấy như vô số cây kim châm khiến toàn thân ông ta đau nhói.
Nhưng ông ta không có quần áo, đừng nói là ra bến tàu, chỉ e vừa bước ra khỏi cửa đã bị người ta bắt đi vì tưởng là bệnh nhân tâm thần!
“Ông chờ chút, tôi vào lấy cho ông ngay.” Chú Vương nén cười, nói xong một câu liền quay người đi ngay, sợ rằng lát nữa sẽ không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
“Vâng vâng.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)