Mãn Tể nhớ tới nhiệm vụ mẹ giao cho mình ban ngày, lúc này mới hạ quyết tâm nhắm mắt lại.
Cậu bé phải ngủ sớm một chút, ngày mai mới có thể hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ!
Sáng sớm hôm sau, trời mới tờ mờ sáng, Ngô Quế Hoa đã dậy rồi.
Thẩm Kiến Quốc vẫn còn ngủ trên giường nhưng Ngô Quế Hoa cũng chẳng thèm quan tâm ông ta, bà ta đã chuẩn bị thuốc mê xong xuôi, lát nữa chỉ cần đảm bảo Thẩm Vân Chi hôn mê, bà ta sẽ trực tiếp nhét người lên kiệu là được.
Còn về phần thằng nhãi ranh Mãn Tể kia ư? Cũng cho uống chút thuốc mê rồi tống đi luôn là xong.
Mặc dù Trương Què không đưa tiền sính lễ nhưng Thẩm Vân Chi gả cho Trương Què rồi, đến lúc đó bà ta đến xưởng tìm người nói một tiếng, đổi suất công nhân tạm thời của Thẩm Dược Dân thành biên chế chính thức.
Đến lúc đó Thẩm Dược Dân tìm vợ cũng sẽ không bị người ta chê bai chỉ là công nhân tạm tuyển nữa.
Tiền lương cũng có thể tăng gấp đôi!
Trong nhà không còn hai mẹ con Thẩm Vân Chi gai mắt này nữa, bà ta ăn cơm cũng thấy ngon miệng hơn một chút.
Ngô Quế Hoa hớn hở ngân nga điệu hát, trước tiên đun một ấm nước, sau đó lấy từ trong tủ năm ngăn ra một gói đường đỏ.
Nghĩ đến việc phải cho Thẩm Vân Chi uống nước đường đỏ, bà ta thật sự tiếc đứt ruột, trong nhà tổng cộng chỉ có ngần ấy đường đỏ, bình thường chính bà ta còn chẳng nỡ uống!
Có điều thả con săn sắt mới bắt được con cá rô, nước đường đỏ uống vào ngọt lịm, chắc chắn con ngốc Thẩm Vân Chi kia sẽ thèm, bà ta bỏ thuốc mê vào trong đó, không sợ Thẩm Vân Chi không uống.
Trong phòng, Thẩm Vân Chi và Mãn Tể đều đã tỉnh dậy.
Việc đầu tiên Mãn Tể làm khi tỉnh dậy chính là kiểm tra xem Thẩm Vân Chi có biến trở lại như cũ hay không, nhìn thấy Thẩm Vân Chi đưa tay nhéo mũi mình, cười nói một câu: “Nòng nọc nhỏ tỉnh rồi đấy à?”
Mãn Tể liền vui vẻ, chuyện hôm qua không phải cậu bé nằm mơ, mẹ thật sự khỏi rồi!
“Còn nhớ lời mẹ dặn con không?” Thẩm Vân Chi hỏi.
Mãn Tể gật đầu vỗ vỗ ngực: “Con nhớ ạ.”
Hai người nhìn nhau cười, chờ đợi Ngô Quế Hoa tự chui đầu vào rọ.
Nghe thấy tiếng gõ cửa, Mãn Tể làm động tác im lặng với Thẩm Vân Chi, nói: “Mẹ, để con đi mở cửa.”
Nói xong, Mãn Tể đi đến trước cửa, mở cửa ra.
Ngô Quế Hoa đứng ở cửa, trong tay còn bưng một cái bát.
Trong bát là thứ nước đen sì nhưng ngửi thấy có mùi thơm ngọt.
Ngô Quế Hoa nhìn vào trong phòng một cái, thấy Thẩm Vân Chi đang ngẩn ngơ ngồi trên giường, liền thu hồi tầm mắt nói với Mãn Tể: “Mãn Tể, tao đến thương lượng với mày một chuyện.”
Mãn Tể dụi dụi mắt, cảnh giác hỏi: “Chuyện gì?”
Ngô Quế Hoa đảo mắt: “Trước đây là bọn tao không đúng, không nên đối xử với mày và mẹ mày như thế. Mẹ mày nghe lời mày, mày thương lượng với mẹ mày một chút, chỉ cần sau này nó không đánh bọn tao như hôm qua nữa, tao và ông ngoại mày sẽ cho hai mẹ con ăn bánh bao thịt, mặc quần áo mới. Thế nào?”
Vẻ mặt Mãn Tể đầy nghi ngờ: “Thật ạ? Bà không lừa cháu chứ?”
Ngô Quế Hoa vội vàng cam đoan: “Đương nhiên rồi, hôm qua mẹ mày hung dữ như thế, tao dám lừa mày sao? Mày xem, tao còn pha cho mẹ mày bát nước đường đỏ, uống ngọt lắm. Mày bảo mẹ mày uống hết bát nước đường này, chuyện trước đây của chúng ta coi như xí xóa, sau này người một nhà sống cho tử tế.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
