Thẩm Vân Chi im lặng nghe hết thảy mọi chuyện, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh.
Bắt gặp ánh mắt tức tối của Mãn Tể, cô lắc đầu ra hiệu cho cậu bé đừng lên tiếng.
Cô dắt tay Mãn Tể nhẹ nhàng lui ra, trong lòng đã có một kế hoạch hoàn chỉnh.
Muốn bỏ thuốc ép cô gả cho Trương Què sao?
Đến lúc đó người được gả qua là ai còn chưa biết chừng đâu!
“Bọn họ quá xấu xa!” Mãn Tể tức giận nắm chặt nắm đấm, hận không thể đấm thật mạnh vào mặt Ngô Quế Hoa và Thẩm Kiến Quốc.
“Mẹ đừng sợ, con sẽ bảo vệ mẹ!” Mãn Tể buột miệng nói.
Thẩm Vân Chi xoa xoa cái đầu nhỏ của cậu bé, nói: “Mãn Tể yên tâm, mẹ đã nghĩ ra cách đối phó với bọn họ rồi, đến lúc đó Mãn Tể chỉ cần phối hợp diễn kịch với mẹ là được.”
Mãn Tể gật đầu lia lịa: “Mãn Tể đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ!”
Nhìn dáng vẻ này của Mãn Tể, Thẩm Vân Chi mím môi cười.
Mặt khác là do ngũ quan của Cố Thừa Nghiễn rất sâu, đường nét khuôn mặt sắc sảo và lập thể hơn người thường.
Cũng chính là nét lai Tây mà mọi người hay nói.
Mãn Tể giống anh ở điểm này nên trông đáng yêu hơn những đứa trẻ bình thường khác.
...
Trong lòng Ngô Quế Hoa mang đầy hận thù với Thẩm Vân Chi, một ngày cũng không thể chịu đựng nổi việc Thẩm Vân Chi và Mãn Tể tiếp tục ở lại trong cái nhà này nữa.
Ăn cơm tối xong, bà ta lập tức đi một chuyến đến nhà Trương Què, nói ngon nói ngọt, thậm chí còn miễn luôn cả tiền sính lễ mới khiến Trương Què đồng ý rước Thẩm Vân Chi về nhà.
Có điều lúc này Ngô Quế Hoa đã chẳng còn màng gì đến sính lễ hay không sính lễ nữa, chỉ cần Thẩm Vân Chi biến khỏi mắt bà ta là trong lòng bà ta thấy sướng rồi.
Về đến nhà, Ngô Quế Hoa lập tức nói chuyện này với Thẩm Kiến Quốc.
“Tôi đã nói xong với Trương Què rồi, ngày mai ông ta sẽ đến đón con Thẩm Vân Chi đi.”
“Tôi bảo họ đến sớm một chút, tránh để người trong khu nhìn thấy, đợi đến lúc gạo nấu thành cơm rồi, xem ai còn nói được gì nữa!”
Thẩm Kiến Quốc không có dị nghị gì về việc này, chỉ buông một câu: “Bà cứ liệu mà làm.”
Ngô Quế Hoa vừa nghĩ đến việc sao chổi Thẩm Vân Chi sắp biến khỏi mắt mình là trong lòng sảng khoái vô cùng.
Bà ta hớn hở leo lên giường đi ngủ, chờ đợi ngày mai đến.
Trong phòng bên cạnh, Thẩm Vân Chi ôm Mãn Tể nằm trên giường.
Rõ ràng Mãn Tể đã buồn ngủ rũ rượi nhưng vẫn không nỡ ngủ.
“Mẹ ơi, mẹ thật sự lớn rồi sao? Nhỡ con ngủ thiếp đi rồi tỉnh lại, liệu mẹ có bị biến nhỏ lại không?” Mãn Tể lo lắng hỏi.
Mặc dù mẹ Chi Chi ngày trước cũng rất đáng yêu nhưng mẹ Chi Chi lúc lớn thật lợi hại, có thể đè kẻ xấu xuống đất mà đánh!
Tiếc là cậu bé còn quá nhỏ, không có cách nào đè kẻ xấu xuống đất đánh, nếu ngày mai mẹ lại biến nhỏ, cậu bé sẽ không thể bảo vệ mẹ giống như mẹ bảo vệ cậu bé được.
Đương nhiên Thẩm Vân Chi hiểu nỗi lo của Mãn Tể, cô nắm chặt tay con trai.
Cô cam đoan: “Mẹ đảm bảo ngày mai khi Mãn Tể tỉnh dậy, người con nhìn thấy vẫn là mẹ sau khi đã lớn. Mãn Tể yên tâm ngủ đi, ngày mai mẹ còn cần con giúp đỡ nữa đấy.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)