Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nhìn thấy đôi mắt trong veo của cô thì Lục Hoài Cảnh bật cười, anh đang suy nghĩ vớ vẩn gì vậy.
Đường Uyển chỉ là một cô gái nhỏ, nếu có khả năng dọn sạch nhà của hai người này thì cũng không đến mức phải gả cho anh đến nơi xa lạ sinh sống.
"Đồ đạc nhà họ đã bị mất hết rồi, vậy đồ ba mẹ chuẩn bị cho em cũng mất hết sao?"
Đường Châu tức giận nắm chặt tay, giây tiếp theo lại buông lỏng: "Mất cũng tốt, dù sao họ cũng sẽ không trả lại cho em. Em còn phải cảm ơn người đã dọn sạch nhà họ đêm qua, coi như là thay trời hành đạo!"
Cậu bé còn nhỏ mà nói ra được những lời này khiến Đường Uyển giật mình, cô vội vàng kéo Đường Châu lại.
"Đường Châu, đừng nói bậy."
"Em biết rồi chị, em chỉ vui trong lòng thôi."
Tuy Đường Châu vẫn chưa biết cậu họ đã tham gia vào việc tố cáo ba mẹ, nhưng trước đây họ thường xuyên đến nhà vòi vĩnh, nên cậu bé đã vốn không thích họ.
Nghe cuộc trò chuyện của hai chị em, Lục Hoài Cảnh hoàn toàn gạt bỏ nghi ngờ đối với Đường Uyển, vừa lúc tàu đến, anh xách hành lý đi trước.
"Đi theo tôi."
Thời này vẫn là tàu hỏa màu xanh lá cây, ga tàu chật kín người, mọi người chen lấn đến mức Đường Uyển chóng mặt.
Có quá đông người nên cô càng không dám buông tay Đường Châu, Lục Hoài Cảnh chân dài nên đi nhanh, chớp mắt đã không thấy bóng dáng đâu.
Đường Châu vẫn chưa quen gọi Lục Hoài Cảnh là anh rể nên gọi anh là anh Lục, lúc này cậu bé lo lắng đến mức cổ đỏ ửng.
"Không sao, chỉ cần lên tàu là được, lên rồi lại tìm anh ấy!"
Đường Uyển hơi đau đầu, cô đã đánh giá thấp sự nhiệt tình của người thời này đối với tàu hỏa.
Việc quản lý không nghiêm ngặt như đời sau, một số người không mua được vé cũng cố gắng chen lên tàu, Đường Uyển vất vả lắm mới đưa Đường Châu lên tàu, nhưng lại ngẩn người!
Vé đều ở chỗ Lục Hoài Cảnh, cô cũng không biết chỗ ngồi Lục Hoài Cảnh mua ở đâu.
"Đứng ngây ra đó làm gì? Qua đây."
Bỗng cổ tay bị kéo lại, Đường Uyển ngẩng đầu nhìn thấy ánh mắt bất lực của Lục Hoài Cảnh: “Ở ngay bên cạnh thôi."
"Ồ."
Đường Uyển cảm nhận được sự thô ráp của đầu ngón tay anh, đúng là quân nhân thường xuyên cầm súng.
Lối đi cũng có đầy người, Lục Hoài Cảnh cao lớn, chân dài, anh dễ dàng đi phía trước, Đường Uyển dắt Đường Châu đi theo sau.
Cô không ngờ vậy mà Lục Hoài Cảnh mua được giường nằm cứng, xem ra là nhờ đồng đội giúp đỡ.
Vừa hay một hàng là chỗ của ba người họ, giường trên, giữa, dưới, Đường Uyển nói với Đường Châu: "Đường Châu, em nhỏ con, lên giường trên đi."
Lục Hoài Cảnh cao lớn nằm giường dưới cũng hơi khó chịu, ai bảo anh cao gần một mét chín chứ.
"Dạ."
Đường Châu ngoan ngoãn leo lên giường trên, cậu bé ngơ ngác nhìn ra cửa sổ, theo chuyển động của tàu hỏa, họ sắp rời xa nơi mình sinh ra và lớn lên.
Đường Uyển lại không có cảm giác gì, dù sao cô cũng vừa xuyên không đến, Đông Thành cũng rất xa lạ đối với cô.
Cô chỉ tò mò về kiến trúc và sự phát triển của thời đại này.
Trong mắt Lục Hoài Cảnh, hai chị em đều đang cảm thấy tổn thương, nhưng phía đối diện ba giường còn có người nên anh cũng không tiện nhắc đến chuyện của vợ chồng nhà họ Đường, anh chỉ an ủi: "Cuộc sống ở nông thôn cũng không tệ, tôi sẽ cho cả nhà em được ăn no mặc ấm."
Câu nói này bao gồm cả vợ chồng nhà họ Đường đã bị đưa đi.
Đường Uyển quay sang nhìn anh, trong lòng cô cảm thấy ấm áp, khóe miệng nở nụ cười, lúc đang định nói gì đó thì phía đối diện giường giữa lại vang lên tiếng khịt mũi.
Đối phương cũng không nói gì, còn cố ý quay lưng đi. Đôi môi đang mỉm cười của Đường Uyển lập tức thu lại.
“Tôi tin anh.”
Cô liếc nhìn giường đối diện bằng khóe mắt. Giường trên cùng là một cậu thanh niên đang ngủ say như chết.
Giường giữa chính là người vừa nãy khẽ cười nhạt, nhìn bóng lưng có vẻ là một cô gái.
Còn giường dưới là một bà cô lớn tuổi đi cùng một đứa bé tầm chừng mười mấy tuổi. Bên trong toa tàu nhất thời trở nên yên ắng.
Tối qua đã bận rộn cả đêm, Đường Uyển cũng mệt rã rời. Cô dứt khoát lấy ra một tấm khăn trải giường nhỏ từ balo.
Cô cố tình chọn loại vải thô, tránh bị người khác nói ra nói vào. Trải khăn cẩn thận lên giường giữa xong, cô mới nằm xuống.
“Tôi ngủ một lát nhé.”
“Ừ.”
Lục Hoài Cảnh chưa từng thấy cô gái nào sống kỹ như vậy, nhưng anh cũng không cảm thấy phản cảm. Một cô gái nhỏ nhắn dịu dàng như cô, đúng là nên được nghỉ ngơi tử tế một chút.
Đường Uyển khẽ ngáp, rồi thiếp đi lúc nào không hay. Khi tỉnh lại, nắng đã bắt đầu chiếu vào trong toa tàu.
“Chị tỉnh rồi à?”
Đường Châu đang ngồi ở giường dưới, nghe thấy tiếng động thì vội đứng dậy: “Chị ngủ lâu lắm rồi đấy.”
“Hai hôm nay em không ngủ được.”
Đường Uyển lẩm bẩm một câu. Cô cũng đâu thể nói là tối qua gần như không ngủ vì đi làm việc lớn chứ.
Đúng lúc đó, Lục Hoài Cảnh bê ba hộp cơm nhôm vào, cất tiếng: “Dậy rồi thì ăn chút gì đi.”
Nói xong, anh còn đưa cho cô một bình nước quân dụng treo ở cổ tay: “Tôi vừa đi lấy nước về.”
“Cảm ơn anh.”
Đường Uyển bước xuống giường giữa. Cô không quen dùng chung bình nước với người khác, nhưng trong thời buổi này thì chuyện đó lại rất đỗi bình thường.
Cô lấy ra hai chiếc cốc tráng men từ balo, rót nước từ bình rồi đưa một cái cho Đường Châu.
Còn bình nước thì trả lại cho Lục Hoài Cảnh. Ba người ngồi sát nhau trên giường dưới. Vừa định ăn thì giường giữa đối diện lại vang lên một tiếng cười khẩy.
“Xì, đúng là rách mà còn sĩ!”
Động tác mở hộp cơm của Đường Uyển hơi khựng lại, cô khẽ ngẩng đầu, cuối cùng cũng nhìn rõ khuôn mặt người ngồi đối diện.
Một cô gái mười bảy, mười tám tuổi, buộc hai bím tóc, trên đầu còn cài một chiếc cặp tóc, thời này chắc là người có gia cảnh khá giả.
"Đồng chí, nhà cô ở biển à?"
Giọng nói nhàn nhạt của Đường Uyển khiến Vu Quyên đối diện ngơ ngác: “Cô có ý gì?"
"Nhiều chuyện."
Đường Uyển khịt mũi đáp trả, không nhìn cô ta nữa, khiến Vu Quyên tức giận biến sắc, định nói gì đó thì người đàn ông nằm giường trên của cô ta, vẫn luôn ngủ, trừng mắt nhìn cô ta.
"Quyên Quyên, đừng nói lung tung."
"Em đâu có nói sai."
Vu Quyên lẩm bẩm, hừ nhẹ một tiếng rồi trùm chăn kín đầu, người đàn ông nằm giường trên của cô ta vỗ nhẹ vào người cô ta.
"Anh đi lấy cơm."
Vu Quyên ừ một tiếng rầu rĩ không vui, Đường Uyển đã mở hộp cơm, chiếc đùi gà to trong hộp khiến cô rất ngạc nhiên.
"Em quá gầy, ăn nhiều một chút."
Lục Hoài Cảnh dường như đoán được thắc mắc của Đường Uyển, nhỏ giọng giải thích, Đường Uyển tinh mắt liếc thấy trong hộp cơm của anh chỉ là món thịt heo xào ớt xanh rất bình thường.
Gần như không thấy thịt, hầu hết đều là ớt xanh, còn bát của cô và Đường Châu không chỉ có đùi gà, mà còn có cả thịt gà xé nhỏ.
"Em ăn không hết nhiều như vậy."
Đường Uyển gắp một ít thịt gà vào bát anh trước tiên, rồi lại múc thêm cơm cho anh.
Đây là sự thật, cả hộp cơm đầy ắp cơm như vậy, cô sợ no chết mất.
Lục Hoài Cảnh lại tưởng cô không nỡ để mình ăn một mình, khóe miệng anh khẽ nhếch lên.
"Sau này chúng ta là người một nhà, em đừng khách sáo như vậy."
Cô quan tâm anh như vậy, sau này nhất định sẽ là một người vợ chu đáo.
Đường Uyển không biết mình đã gây ra hiểu lầm, Đường Châu thương chị, cũng muốn gắp thịt gà vào bát Đường Uyển.
"Chị, em còn nhỏ, không ăn hết nhiều như vậy."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
