Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tim Đường Uyển như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, cô khó khăn nuốt nước miếng, gượng gạo nở nụ cười.
"Tôi không ngủ được nên dậy đi vệ sinh."
Thấy cô mệt mỏi, Lục Hoài Cảnh nghĩ đến chuyện xảy ra với nhà họ Đường hôm qua, anh bỏ qua nghi ngờ trong lòng.
Ba mẹ bị đưa xuống nông thôn, chắc chắn là cô rất buồn, nên giọng điệu của anh cũng dịu dàng hơn.
"Còn sớm, em về phòng nghỉ ngơi thêm chút nữa đi, tôi chạy bộ xong thì sẽ mua bữa sáng về."
"Cảm ơn."
Đường Uyển thở dài khe khẽ, lững thững đi về phía cửa phòng mình, bóng lưng cô toát lên vẻ buồn bã vô hạn.
Lục Hoài Cảnh không khỏi xót xa, dù là để báo đáp ông nội cô đã từng giúp đỡ ba mình, anh cũng phải đối xử tốt với cô!
Đường Uyển không biết Lục Hoài Cảnh vừa thoáng nghĩ gì, cô vui vẻ vào không gian.
Tự lực cánh sinh vẫn là tốt nhất, cô nhìn đống đồ trước mặt rồi cười như được mùa.
Cười đủ rồi, cô mới mở chiếc hộp gỗ đào được từ sân nhà phó xưởng trưởng Tô, ôi chao, nửa hộp là vàng miếng, còn có một ít đồ trang sức bằng vàng và ngọc bích linh tinh.
Chắc chắn không phải là đồ kiếm được bằng con đường chân chính.
Cô khịt mũi coi thường rồi bắt đầu đếm tiền và phiếu. Khi rời khỏi nhà họ Đường, mẹ cô đã nhét cho cô một túi vải.
Bên trong ngoài giấy giới thiệu và sổ hộ khẩu của hai chị em thì còn có tám trăm tệ cùng một xấp phiếu. Cô lại lục được chín trăm ba mươi tệ từ nhà cậu họ Tần.
Chắc là mẹ cô đã đưa cho cậu họ tám trăm tệ để nuôi em trai.
Ngoài ra, cô còn lấy được sáu nghìn tệ từ nhà phó xưởng trưởng Tô, phải nói là ông ta thật sự giàu có, ba cô là xưởng trưởng mà cũng không lấy ra được nhiều tiền như vậy trong một lúc.
Còn về phiếu, Đường Uyển nhanh chóng phân loại phiếu địa phương và phiếu sắp hết hạn, số còn lại nhét hết vào hộp sắt.
Cô xoa cằm suy nghĩ một lúc, sau đó thu dọn hành lý, thay bộ quần áo giản dị, đến quầy lễ tân thì thấy cô phục vụ đang ngủ gật, đầu gật gà gật gù.
"Chị ơi."
Đường Uyển nhẹ nhàng đẩy cô phục vụ một cái, cô ta giật mình tỉnh giấc, bực bội nói: "Sáng sớm tinh mơ gọi cái gì, gọi hồn à!"
Đường Uyển không để ý đến cơn giận khi bị đánh thức của cô ta mà hạ giọng hỏi: "Chị ơi, em sắp rời Đông Thành rồi, em có một ít phiếu địa phương chưa dùng đến, chị xem..."
Cô khẽ hé lộ một góc túi vải, cô phục vụ vừa rồi còn cáu kỉnh bỗng chốc tỉnh táo, nhìn quanh rồi tươi cười kéo Đường Uyển nói: "Tôi vừa ngủ dậy, cô đừng trách nhé, cô muốn đi tắm đúng không, tôi dẫn cô đi lấy chìa khóa phòng tắm."
Vừa nói cô ta vừa kéo Đường Uyển vào căn phòng nhỏ phía sau quầy lễ tân, đây là nơi họ nghỉ ngơi khi trực.
Cửa vừa đóng, cô phục vụ hào hứng nói: "Cô gái, có phiếu bông không? Cháu trai tôi sắp cưới vợ rồi, chỉ thiếu phiếu bông và phiếu radio thôi!"
Các phiếu khác cũng thiếu một ít, nhưng có thể xoay xở được, chỉ là những thứ lớn này thì không thể thiếu.
"Có."
Đường Uyển cười bí hiểm, ai bảo phó xưởng trưởng Tô giàu có chứ, đừng nói phiếu radio, ngay cả phiếu xe đạp cũng có, là loại phiếu toàn quốc, mà cô cũng không vội lấy ra.
Một xấp phiếu đủ màu sắc được lấy ra, cô phục vụ cười toe toét, cái nào cũng muốn.
"Cô gái, cô muốn đổi bằng gì?"
"Gì cũng được, tiền hoặc lương thực đều được."
Đường Uyển cầm những tấm phiếu này đi tàu, đến nơi khác thì cũng không dùng được.
Một lúc có nhiều phiếu như vậy, còn có cả phiếu đường đỏ và phiếu dầu hiếm hoi, mà giá cô phục vụ đưa ra cũng rất công bằng, tất nhiên Đường Uyển không từ chối.
"Chị thật là sảng khoái, em tặng chị phiếu đậu phụ này." Thấy Đường Uyển hào phóng như vậy, cô phục vụ càng vui vẻ, cô ta cười lớn: "Cô gái, cô đợi tôi một chút, nhà tôi ở ngay phía sau nhà khách, tôi về lấy tiền ngay."
"Được."
Đường Uyển không lo cô ta chạy mất, vào thời buổi này công việc khan hiếm, chạy mất thì coi chừng mất việc.
Điều duy nhất cần lo lắng là cô ta sẽ tố cáo mình.
Vì vậy, Đường Uyển đã chuẩn bị sẵn tâm lý, khoảng năm phút sau, cô phục vụ lén lút đi vào, xách theo một cái túi.
"Cô gái, cô xem nhanh đi."
Cô ta không dùng lương thực để đổi với Đường Uyển, thời này người thành phố ăn lương thực thương phẩm, lương thực vốn đã cung không đủ cầu, cô ta còn muốn đổi phiếu lương thực với Đường Uyển nữa.
"Vừa đủ."
Đường Uyển đếm đủ tiền, đồ cũng tốt thì cầm túi về phòng.
Còn lại một ít phiếu, cô cũng lười đi đổi, Lục Hoài Cảnh là quân nhân cho nên cô không muốn lộ quá nhiều sơ hở.
Hết hạn thì hết hạn vậy, giữ lại làm kỷ niệm cũng được, may là cũng không còn nhiều.
Kiểm kê lại số tiền nhỏ, được khoảng tám nghìn tệ, vào những năm 70 thì đây là một số tiền không nhỏ, dù đi đâu cô cũng có thể sống tốt.
Chỉ là vấn đề xuất thân cần phải giải quyết sớm, còn ba mẹ cô...
Cốc cốc cốc...
Thời gian trôi qua rất nhanh, Đường Uyển thu dọn hành lý ra ngoài, còn Lục Hoài Cảnh và Đường Châu đang đứng trước cửa phòng cô: “Còn một đoạn nữa mới đến ga tàu, chúng ta phải đi sớm."
"Chị, em xách đồ giúp chị."
Đường Châu tích cực chạy lên giành lấy vali của cô, nhưng bị Lục Hoài Cảnh giành trước.
Lúc này Đường Uyển mới chợt nhớ ra, hôm qua cô cũng chưa đi về lấy hành lý cùng Đường Châu, may mà đêm qua cô đã dọn sạch nhà họ Tần.
Nghĩ đến đây, khóe miệng cô khẽ nhếch lên: “Đường Châu, đến nơi rồi, chị sẽ mua vải may quần áo cho em."
"Không sao đâu chị, bây giờ trời nóng, em giặt tối hôm trước thì sáng hôm sau vẫn mặc được."
Đường Châu cười toe toét, sau khi rời khỏi nhà họ Tần, dường như nụ cười trên mặt cậu bé nhiều hơn, chỉ là mỗi khi nghĩ đến ba mẹ, cậu bé lại không khỏi chạnh lòng.
"Tôi đã mua một ít bánh bao."
Lục Hoài Cảnh đưa cho hai chị em mỗi người hai cái bánh bao và một quả trứng, lần này là bánh bao trắng, tuy hơi khô nhưng Đường Châu và Đường Uyển đều ăn rất ngon lành.
Trứng cũng không phải là trứng nhân tạo của đời sau có thể so sánh được, Đường Uyển cảm thấy mình có thể ăn mấy quả.
Khi rời khỏi nhà khách, Đường Uyển và cô phục vụ nhìn nhau, cả hai đều như người xa lạ, lảng tránh ánh mắt của nhau, không ai nhắc đến chuyện xảy ra lúc sáng.
Thời buổi này chính là như vậy, cẩn thận vẫn hơn.
Họ không có nhiều hành lý, Lục Hoài Cảnh nhận được điện báo của Đường Thời thì vội vàng bắt tàu đến, chỉ mang theo vài bộ quần áo để thay và giấy giới thiệu.
Khi nhà máy dệt bông đang rối ren, Đường Uyển và mọi người đã đến ga tàu, Lục Hoài Cảnh sang bên cạnh gọi điện cho đồng đội, khi quay lại thì đã nhìn Đường Uyển với vẻ mặt nghi ngờ.
"Đồng chí Lục, sao vậy?"
"Đêm qua nhà phó xưởng trưởng Tô và nhà họ Tần ở nhà máy dệt bị trộm, cả nhà bị dọn sạch, còn có người gửi thư tố cáo đến ủy ban cách mạng."
Lục Hoài Cảnh nghĩ đến việc sáng nay gặp Đường Uyển ở cửa thì trong lòng dấy lên nghi ngờ, nhưng lại thấy mắt Đường Uyển sáng long lanh, vỗ tay khen ngợi.
"Ai mà lợi hại thế, vậy mà lại có thể loại bỏ được tai họa lớn như vậy!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
