Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cháu trai tôi hôm nay đi chơi về cứ kể mãi chuyện cậu lén giấu thịt ăn. Mười mấy hai mươi đứa trẻ như thế, e là hôm nay cả quân khu đều biết rồi!"
Cố Diễm lại hít một hơi sâu đầy suy sụp, danh tiếng của anh thế là tan thành mây khói!
Ở đơn vị, anh luôn thể hiện xuất sắc, năng lực và uy tín đều khiến người ta nể phục; vậy mà chỉ trong một buổi sáng, tất cả đã bị con trai ruột hủy hoại sạch sẽ. Uy nghiêm của Tham mưu trưởng Cố giờ chẳng còn chút gì!
...
Trong khi đó, Thời Chi Nhan đang vừa học vừa chơi ở lớp xóa mù chữ, hoàn toàn không biết cậu con trai lợi hại của mình chỉ bằng một chiêu nhỏ đã khiến Cố Diễm mất hết mặt mũi.
Đến khi tan học đi bộ về nhà, cô cảm thấy khó hiểu khi nhận được những ánh mắt thương hại từ mấy người phụ nữ không quen biết trong khu gia thuộc.
"Tôi biết mà, cô ấy chính là vợ Tham mưu trưởng Cố. Xinh đẹp thế kia, nhìn một cái là nhận ra ngay!"
"Trước đây nghe nói tính tình cô ấy không lẳng lơ như vẻ ngoài, cùng lắm chỉ hơi lười một chút. Tôi còn nghe bảo Tham mưu trưởng Cố chiều vợ lắm, chẳng để cô ấy động tay vào việc gì. Ai ngờ mấy miếng thịt đã thử ra lòng người! Xem ra xinh đẹp đến mấy cũng chẳng đổi được chân tình của đàn ông!"
"Cái đó cô không hiểu rồi, không nỡ để vợ làm việc là vì sợ cô ấy vất vả sẽ thô ráp, mất đi nhan sắc. Hơn nữa lính tráng tập luyện nặng nhọc, gánh chút nước có thấm tháp gì, sao so được với giá trị của miếng thịt! Nhà tôi nửa năm nay còn chưa thấy mùi thịt đây này."
"Cô phân tích cũng có lý!"
Thời Chi Nhan cố gắng dỏng tai lên nghe, nhưng mấy người phụ nữ đó cứ thì thầm quá nhỏ.
Tuy nhiên, cô tự biết ngoại hình mình nổi bật, lại không thuộc kiểu phụ nữ cần cù, chất phác đúng chuẩn thời đại này, nên việc bị bàn tán sau lưng cũng là chuyện cơm bữa, cô chẳng mấy bận tâm.
Tâm trạng cô vẫn rất tốt, còn mỉm cười vẫy tay chào họ: "Chào mọi người!"
Nhìn dáng vẻ rạng rỡ như ánh mặt trời của cô, mấy người phụ nữ đều ngẩn ngơ vì quá xinh đẹp.
Họ khách sáo chào lại một câu.
Nhưng ngay sau đó, tâm trạng họ lại càng thêm phức tạp, tiếp tục quay sang xì xào chuyện Cố Diễm lén ăn thịt một mình, bỏ mặc vợ con.
...
Thời Chi Nhan nhanh chóng về đến nhà.
Vừa hay cô thấy một người phụ nữ trung niên đang đứng trước cửa nhà mình, định giơ tay gõ cửa.
"Xin hỏi dì tìm ai ạ?" Thời Chi Nhan chủ động bước tới hỏi.
Người phụ nữ nhìn cô một lượt, dựa vào dung mạo xinh đẹp nổi bật mà nhận ra ngay:
"Cô là vợ Tham mưu trưởng Cố phải không? Tôi là Chủ nhiệm Hội phụ nữ. Cô mới đến quân đội, chưa tham gia hoạt động của Hội bao giờ nên chắc chưa biết tôi."
"À, cháu biết ạ. Chủ nhiệm, cháu có nghe các chị khác nhắc đến dì rồi. Dì tìm cháu có việc gì không ạ?"
Thời Chi Nhan vừa nói vừa vội vàng mở cửa mời bà vào nhà.
"Thôi không cần vào đâu, tôi nói nhanh thôi!" Chủ nhiệm Hội phụ nữ từ chối.
Tuy bình thường bà có chút tác phong quan cách khiến các chị em hay nói xấu sau lưng, nhưng về nguyên tắc, bà không muốn tùy tiện chiếm hời của ai, vì vào nhà chắc chắn người ta phải tiếp đãi trà nước.
"Vậy hay là hát một bài? Với dáng vóc này của cô, chỉ cần đứng trên sân khấu thôi là đã ăn đứt mấy cô bên đoàn văn công rồi. Hát đại bài Nam Nê Loan hay gì đó cũng được mà!" Chủ nhiệm Hội phụ nữ vẫn không cam lòng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


