Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Được rồi, được rồi, đừng buồn nữa mà. Mẹ sắp phải đi học rồi, đợi cuối tuần học xong mẹ đưa con lên trấn ăn ngon nhé?"
Ở nhà, Thời Chi Nhan vẫn đang ra sức dỗ dành Chiêu Muội.
Cậu bé tủi thân ngồi xổm bên cửa, dáng vẻ ủ rũ như chẳng còn chút tinh thần nào.
"Mẹ là nhất, nhưng mà mẹ ơi, hôm nay Chiêu Muội không đi học cùng mẹ được đâu. Chiêu Muội đang đau lòng lắm, cần được yên tĩnh một lát."
Nhìn dáng vẻ bé xíu của con trai, Thời Chi Nhan suýt nữa thì phì cười.
Cô nén cười, bày ra vẻ mặt quan tâm: "Vậy được rồi, nể tình hôm nay Chiêu Muội không khỏe, con cứ đi tìm các bạn chơi đi! Đúng lúc bọn Cẩu Đản cũng được nghỉ đấy."
Chiêu Muội mở to đôi mắt cún con nhìn mẹ, ngoan ngoãn gật đầu.
Lịch học lớp xóa mù chữ vào cuối tuần khá dày, thời gian học gần như tương đương với cấp ba, nên Thời Chi Nhan không thể mang Chiêu Muội theo, đành nhờ Vương Tú Hoa ở nhà đối diện trông chừng giúp.
Sau đó, đến buổi trưa cả nhà lại quây quần ăn cơm, rồi ai đi làm thì đi làm, ai đi học thì đi học, còn ai chơi đùa thì lại tiếp tục đi đào đất chơi đồ hàng.
...
"Con ăn no rồi."
Buổi trưa, Chiêu Muội đặt bát đũa xuống trước, nói với mẹ một tiếng, sau đó lại "hừ hừ" hai tiếng với ba.
Bình thường nếu Chiêu Muội dám càn rỡ như vậy, chắc chắn đã bị ăn đòn vì tội vô lễ, nhưng hôm nay Cố Diễm lại lộ rõ vẻ chột dạ. Thấy anh như vậy, Chiêu Muội lại càng giận hơn.
Chột dạ thì có ích gì chứ?
Thịt vẫn chẳng được ăn miếng nào.
Chiêu Muội lại hừ hừ thêm hai tiếng nữa rồi mới hậm hực ra khỏi cửa.
Trong nhà, thấy bóng dáng Chiêu Muội đã khuất hẳn, Cố Diễm mới dám lên tiếng hỏi Thời Chi Nhan:
"Em nói xem, thằng bé nhà mình nó cầm tinh con chó đấy à?"
Xì xụp xì xụp...
Thời Chi Nhan chột dạ cúi đầu húp canh.
"Nhưng cũng tại anh không đúng, hôm qua lẽ ra nên để lại cho con một ít." Cố Diễm bắt đầu tự kiểm điểm.
Vợ thương anh, muốn anh được ăn ngon là chuyện tốt, nhưng anh cũng không nên tham ăn đến mức đó thật.
"Lão Cố, nghe nói cậu lén ăn thịt một mình, không để lại cho con trai miếng nào hả?" Chu Tuấn Vệ vừa ngáp vừa chủ động lân la hỏi chuyện.
Vẻ mặt Cố Diễm cứng đờ.
Đúng lúc này, Vu Đại Thông ở nhà bên cạnh cũng từ trong nhà đi ra.
"Lão Cố này, nghe nói cậu lén giấu thịt ăn vụng, không mang về cho vợ con, kết quả bị con trai bắt quả tang hả?"
Sắc mặt Cố Diễm càng thêm khó coi!
Nhưng nghĩ đến việc Chiêu Muội vốn là "bậc thầy ngoại giao" trong khu, lại cực kỳ thân thiết với các chị dâu hàng xóm, anh tặc lưỡi cho rằng chuyện nhỏ này bị hiểu lầm cũng là thường tình.
Nào ngờ!
Đến lúc anh vào đơn vị làm việc.
Khương tư lệnh lại đích thân tìm đến.
"Tiểu Diễm này, dạo này nhà cậu không mua được thịt ăn à?" Khương tư lệnh ướm lời hỏi thăm.
Cố Diễm hít một hơi thật sâu, bất lực hỏi lại:
"Tin tôi lén giấu thịt không cho vợ con ăn đã truyền đến tai ngài rồi sao? Thằng nhóc thối Chiêu Muội này giỏi thật đấy!"
Khương tư lệnh đương nhiên hiểu rõ nhân phẩm của Cố Diễm, chuyện anh lén giấu thịt ăn mảnh nghe qua đã thấy vô lý.
Ông nhìn bộ dạng xui xẻo của anh, không nhịn được mà bật cười.
"Đừng coi thường con trai cậu, nó mới đến quân khu chưa bao lâu mà người quen không ít đâu! Chỉ riêng đám nhóc hay theo nó chơi trò đánh trận đã là một đoàn rồi, chưa kể đến người lớn nữa!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)