Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tản vản ngoài hành lang đã có tiếng đùa giỡn inh ỏi kéo đến, những bộ áo dài thướt tha đang lả lướt cùng chiều gió, đám học sinh nam đang không ngừng rủ rê nhau chơi này đùa nọ. Cảnh vật tĩnh lặng của trước đó như được thay một chiếc áo mới, lộng lẫy và xinh đẹp vô cùng. Nhưng cũng chính điều này, mà nhiều người đi qua ghé lại lớp học của tôi hơn. Vì dù gì đây cũng là lớp gần nhà vệ sinh nhất, nên việc họ nhìn thấy một cô gái đứng đờ ở ngoài cửa cũng đủ hiểu chuyện gì xảy ra. Dù sao cũng cùng là lứa học sinh, dăm ba chuyện phạt thế này ai lại không trả qua cơ chứ. Chân đứng nảy giờ càng lúc càng mỏi và đau nhức. Phần bàn chân trụ không ngừng run rẩy, cẳng chân cố dùng sức để chịu đựng nhưng cũng không vì thế mà khá khẩm hơn. Đôi tay đang khoanh trước ngực cũng không kém phần mỏi mệt và khó chịu. Từng giọt mồ hôi lấm tấm trên gương mặt khiến chiếc mái ngố che đi phần trán cao đã có dấu hiệu bết lại. Tôi thiết nghĩ, bản thân của hiện tại xấu xí đến cỡ nào và điều này làm cho tôi chỉ còn cách cúi đầu chờ đợi. Chờ đợi tiếng trống vang lên khi kim đồng hồ đã điểm đúng giờ, chờ đợi người thầy thân yêu kia sẽ nhờ bạn học kêu tôi vào và chờ đợi một bản kiểm điểm đến với phụ huynh. “Tùng, tùng” Cái âm thanh được vang lên từ chiếc trống cũ, đã tồn tại gần 15 năm của trường. Thứ âm vực hạnh phúc reo lên từng tiếng vừa vang, vừa lớn đấy không chỉ thành công đá động đến việc dừng bụi phấn đang vun vãi trên khắp bảng mà còn đánh lên tiếng thức tỉnh của nhiều cô cậu vừa đắm mình trong giấc ngủ say. Tôi nghe thấy nó, cái cảm giác sướng rân cả người, dường như có hàng ngàn con kiến đang ve vãn, chạy lại và trêu đùa lên cơ thể này vậy. Tôi hạnh phúc đến mức muốn nhảy cẳng lên vì giờ khắc này cũng đã đến và: - Tú Anh ơi! Thầy gọi cậu vào kìa. Nó đó, nó là lời nói đáng yêu, chứa đựng bao mật ngọt và tràn đầy sức sống. Nó đã đánh thức linh hồn khốn khổ và mệt nhọc này. Người bạn với thanh âm dễ chịu ấy quả thật không chỉ đẹp người mà còn đẹp cả nết. Tôi hí hửng nở nụ cười với cô bạn đấy và rồi nhấc chân lên để đi vào lớp. Vài bước chậm rải và có phần khó nhọc vì lúc này cả hai chân tôi đều tê rần lên. Cái cảm giác có dòng điện chạy qua người, từng chút, từng chút chích vào và rồi nó như tê liệt ở đó. Như muốn gục ngã, muốn buông mình mặc sự đời nhưng lại không thể ngồi xuống hay ngã mạnh ra được vì nó nằm ở nửa lưng chừng, như trêu chọc để khiến người khác vừa muốn khóc lại muốn cười đùa. Thật may mắn, khi Ánh Quỳnh chợt đi đến và đỡ tôi. Cậu ấy quả thật luôn là chiếc phao cứu sinh của tôi trong những trường hợp bất ngờ như vậy. Được dìu đi đến thầy Hóa, nhìn vẻ mặt cứ mải chăm chú vào cuốn giáo án mà chẳng hề để tâm đến mọi thứ xung quanh. Nên tôi chỉ còn cách nhẹ nhàng gọi thầy: - Dạ thầy! Nghe có tiếng người gọi, thầy Hóa cuối cùng cũng di chuyển từ việc cúi đầu để xoay lên ngước nhìn tôi. Nhìn gương mặt với ngũ quan hòa hợp ấy, quả thật cuối cùng tôi cũng phải công nhận cái biệt danh mà mọi người đã gọi cho thầy xuất mấy chục năm qua “Hotboy lạnh lùng”. Dù giờ trên gương mặt ấy đã có thêm vài nếp nhăn, vết chân vịt và rảnh cười cũng xuất hiện càng rõ nét nhưng việc thầy đẹp trai là một điều không thể bàn cãi. Nó vẫn như vậy, vẫn là chiếc mũi két, cao chót vót; đôi môi hình trái tim mỏng manh; đôi mắt với hai mí rõ kết hợp với lông mi dày rậm và hơn hết, một vài đốm tàn nhang là điểm nhấn thu hút người khác chú ý với vẻ đẹp ấy. Như được điêu khắc một cách tỉ mỉ của người họa sĩ tài tình, nghệ thuật sống ấy đã thành công hấp dẫn bao độc giả yêu thích và ngắm nhìn. - Lần này rút kinh nghiệm, tôi sẽ không cần em phải ghi bảng kiểm điểm. Mau quay về chỗ rồi mượn tập bạn chép bài và chăm chú học hơn. Cuối cấp, tôi không muốn những gương mặt già nua này xuất hiện thêm một lần nào nữa. Thấy tôi cứ chăm chú nhìn thầy mà chẳng có động tĩnh đáp lời, thầy Hóa liền quát to lên khiến cả lớp đang đùa giỡn cũng chú tâm vài: - Rõ chưa? Không chậm trễ thêm một nhịp nào nữa, tôi gật đầu lia lịa mặc cho phần cổ đã có vẻ mỏi nhừ thêm nhiều. Quay về chỗ ngồi, Ánh Quỳnh cũng chạy lại và không ngừng an ủi tôi. Tôi biết cô ấy quan tâm, lo lắng cho tôi nên bản thân dù có hơi ấm ức, buồn tủi và nặng lòng nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra vui vẻ và trò chuyện vài câu với cậu ấy. Tuy vậy, chỉ vài phút sau, Ánh Quỳnh liền nhìn ra ngoài cửa sổ của lớp học. Cậu ấy thấy cánh tay quen thuộc đang vẫy gọi và gương mặt đã không ngừng quấn lấy tâm can của cô ấy khiến cho Ánh Quỳnh không khỏi nhớ thương đã xuất hiện. Tôi cũng xoay theo hướng cậu đang chăm chú nhìn liền hiểu vấn đề và bảo: - Mau đi nhanh đi, còn vài phút nữa vào học rồi đấy. Cậu muốn người thương chờ mình mãi sao? Nghe thấy thế, Ánh Quỳnh hí hửng xoay mặt về phía tôi cười trừ và đánh nhẹ vào vai tôi một cách hạnh phúc: - Vậy tớ đi đây. Vở của tớ để chỗ cậu rồi đấy, nhớ chép đủ. Gật đầu rồi chào tạm biệt nhau, tôi nhìn cuốn vở với bìa tập được trang trí một cách tỉ mỉ với đầy màu sắc, hình thù như một đứa trẻ mới lớn chỉ biết thở dài cho sự vô tri đến đáng yêu của người bạn này. Lấy cuốn vở để vào cặp, tôi nhanh chóng gục người xuống bàn và đôi mắt rơi về hướng vô định, xa xăm. Không muốn nghĩ ngợi đến người ấy cũng như bản thân chẳng hy vọng sẽ chìm đắm mãi trong cái suy nghĩ nhớ nhung của chính mình nhưng bao lần cũng như một. Đôi mắt này vẫn kiếm tìm bóng hình quen thuộc. Chỉ cần một cái chớp mắt tôi cũng dễ dàng tìm thấy họ, dễ dàng bắt gặp bóng dáng đang chăm chú giải bao đề, đang hăng say cùng những người bạn khác trò chuyện về vấn đề học tập. Từ các cậu bạn bàn bên cạnh đến cả những cô gái xinh đẹp của lớp khác cũng được cậu ấy hướng dẫn rất nhiệt tình. Càng nhìn hình ảnh ấy lòng này lại nhói đau, một cảm giác khó chịu cũng như không cam tâm đang quấn lấy tâm trí tôi khiến tôi cảm nhận sự thay đổi một cách xấu xa của chính mình. Cái suy nghĩ giam cầm, giữ lấy cho riêng bản thân cứ thế xuất hiện nhưng cũng rất nhanh nó đã bị tôi xóa sổ và vĩnh viễn sẽ không có giây phút như thế tiếp diễn. Vì tôi biết, cái thú tính tham lam, chiếm hữu đang hình thành trong chính bản thân mình, cái khao khát của việc có được đã tung hoành trong thân xác này và nó đang muốn chiếm lĩnh lý trí của kẻ yếu đuối đây. Bỗng nhiên, suy tư ấy hiện lên trong chính mình, tôi cảm nhận bản thân càng không trở nên xứng đáng và đủ năng lực để đứng cạnh Bảo Lâm nữa. Cậu ấy như một vị thần đến cứu rỗi mọi người trong nhân thế, cậu ấy tồn tại và sống trong sự trong sáng, đầy ấp điều từ bi và ấm áp. Còn tôi như một kẻ xấu xá hiện hữu ở cuộc sống này để nhận sự trừng phạt của mọi người. Nếu cậu ấy đến đời với nhiệm vụ cứu rỗi thì tôi chính là kẻ phản diện không đáng để cậu ấy lưu tâm. _Mình không nghĩ sự tồn tại của một ai đó là phản diện vì mỗi người đến với cuộc sống đều mang một giá trị và ý nghĩa nhất định_
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)