Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Hàng cây xung quanh đã nghiêng mình, muốn đổi chỗ, thay tư thế bao lần nhưng chẳng thể làm gì ngoài đắm mình mãi ở chỗ đó vì cái gốc tận cùng đã bám sâu từ trong đất sao có thể dễ dàng nói buông là buông, đổi là đổi được. Đã là cội nguồn của mầm sống, là nơi ươm lấy bao dinh dưỡng tích tụ đến hiện tại để nó hiện hữu to lớn, vững vàng như vậy. Sao có thể muốn thay là thay chứ? Nếu có thể dễ dàng như chính điều nó muốn có lẽ nó đã chẳng thể sống mãi đến tận hôm nay. Nhưng nó chỉ là cây, cả đời vô định như thế, vô hồn và chẳng có xúc cảm nào cho chính đời mình. Nó rồi cũng sẽ tàn theo kiếp đời đã định nhưng nó cũng đã rất ưu việt khi hoàn thành tốt nhiệm vụ của chính đời mình là che nắng, chắn mưa, thổi gió và bóng mát đến với người. Còn tôi thì lại chẳng như vậy? Là một con người nhưng tôi lại chẳng thể làm được việc gì ngoài việc nhớ thương một người, ngoài việc không ngừng nghĩ suy về người đó và cả việc thích người ấy nhiều hơn. Ước gì tim tôi là đá, hồn tôi đầy lạnh giá và lòng này vô định với đời thì tôi đã không phải rung động để rồi rơi vào một thứ tình cảm nặng lòng đến cay xè mí mắt như vậy. Cứ mãi đắm mình trong cái ảo tưởng và suy tư của bản thân, tôi chẳng nghe thầy Hóa gọi bao giờ cả cái Quỳnh ở đằng sau không ngừng réo tên, tôi cũng không bận tâm đến. Chỉ chờ đến khi, vành tai được tiếp xúc bởi chất xúc tác khác, từng cử động bắt đầu xuất hiện và rồi tác động mạnh đến nó khiến tôi giật cả mình và chợt quát mạnh lên vì không thể chịu nỗi cái đau đến tận mang tai ấy: - A! Âm vực vang lên không chỉ khiến kẻ mụ mị mơ mộng như tôi bừng tỉnh mà cả những kẻ đang ngủ gà ngủ gật ở phía bàn cuối cũng đã giật mình, thoát khỏi cơn mộng và rồi vài tiếng ngáy cũng dứt đi. Bần thần, thẫn thờ và bơ phờ khi nhìn bản thân rơi vào cảnh tưởng này. Thật là, tôi chí ít chỉ mới mơ màng tầm hai, ba phút ấy vậy lại bị thầy nhắc nhở nhanh đến thế. Trong khi đám bàn dưới đã ngủ từ khi tiết học bắt đầu thầy lại chẳng để tâm. Nhưng làm gì có chỗ để cáo phó đổ tội, bao lỗi lầm chồng chất, tôi không cố giảm án cho mình còn róng cổ lên phách lối cãi, chắc chắn kết quả tôi sẽ phải đứng ngoài cửa lớp trong 45 phút tiếp theo. Nên để bảo tồn tính mạng cũng như thân thể này còn nguyên vẹn, tôi buộc mình buông cái tôi chính nghĩa của mình xuống và rồi: - Em xin lỗi thầy rất nhiều ạ! Em mãi lo tập trung suy nghĩ câu giải của bài tập 2 mà quên mất thầy kêu tên ạ. Nói xong, tôi còn chỉ tay về hướng bài tập mình nói và rồi thầy cũng nhìn theo phía đó. Nhìn cảnh tưởng trước mắt, tôi thật sự muốn đánh mạnh vào chính mình vì làm gì có bài tập 2 như lời tôi đã nói chứ. - Bài tập 2? Giọng thầy đã có vẻ hơi hướng châm chọc, âm thanh khàn khàn châm biếm đã hình thành. Tôi chỉ biết ngán ngẩm thân mình và rồi: - Em hiểu em nên làm gì rồi ạ! Dáng vẻ yểu xiều như cọng bún thiêu khiến cả lớp bật cười khanh khách. Điều này càng làm tôi mất hết cả mặt mũi hơn khi đi gần đến bàn đầu của lớp cũng chính là bàn của lớp trưởng. Hình ảnh người con trai đang cặm cụi vào cuốn sách, đang không ngừng giải bao đề kiểm tra. Gương mặt trong sáng, tươi mát và thanh tú ấy. Cái sóng mũi cao cao kia, làn da trắng ngần hơn cả da con gái như tôi và rồi đến hàng mi đang rủ xuống vì chăm chú. Qủa thật, mê người làm sao! Nó đẹp như thế làm sao tôi có thể không ngừng nhớ thương, không khỏi mơ mộng. - Còn không nhanh lên, em còn muốn đứng đó ngắm Bảo Lâm đến bao giờ hả? Bị nói trúng tim đen, tôi sợ hãi đến mức muốn khóc ngay tại chỗ. Nghĩ đến việc bị mọi người phát hiện ra thích người khác là điều còn đáng sợ hơn cả việc đứng phạt ngoài cửa. Tôi những tưởng nếu họ biết tôi thích Bảo Lâm và tận năm năm có lẽ người ta sẽ cười tôi rất nhiều, họ sẽ trêu chọc và rồi chê bai một con người kém cỏi như tôi. Sao có thể để cho họ biết được điều này chứ, tôi không thể để nó có thể diễn ra được. Viễn cảnh ấy nó khiến tim tôi như ngừng đập và thân xác này như bất động. Tôi cố giữ mình bĩnh tĩnh, cố hít thở đến nén lại những lo lắng, sợ hãi của bản thân và rồi chầm chậm xoay mặt cười trừ với thầy: - Chân em bị vấp chứ không phải ngắm nhìn gì đâu thầy ạ. Nói xong, tôi xoay người rồi đi nhanh về phía cửa chính của lớp và đứng đờ ra bên góc cạnh ghế đá được đặt ngoài hành lang này. Nhìn dãy hành lang chỉ lác đác vài bóng người qua lại mà chỉ biết cười trừ với bản thân. Một kẻ với năng lực chẳng có nhiều, học lực cũng không mấy tốt, vẻ ngoài không ưu nhìn mấy và rồi nhiều điều không mấy hạnh phúc cứ hiện hữu bên cạnh đời tôi. Một cô gái tuổi 17 ngấp ngưỡng ở cái 18 ấy vậy mà chẳng biết bản thân phải làm gì tiếp. Trong khi đã là cuối cấp, mọi người không ngừng ráo riết, chạy đua với từng con điểm; bài thi, không ngừng tranh luận về trường này, ngàng nọ. Họ có định hướng, có ước mơ và cả hết thảy, họ có gia đình ủng hộ, có người để che chở, giúp đỡ và yêu thương. Riêng tôi, những điều ấy nó như một giấc mộng vậy, cả đời này tôi chẳng thể hiểu được gia đình là gì? Hạnh phúc của tình thân ra sao? Cả đời, chắc chỉ mình tôi sẽ không bao giờ nếm được hương vị ấm áp, đẹp đẽ đấy. _ Với bạn, gia đình là gì? _
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)