Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

[Tinh Tế] Sủng Ái Cấp Vũ Trụ Chương 3

Cài Đặt

Chương 3

Thông thường, người ngoài Gal trấn chỉ được phép lưu lại trong trấn tối đa 24 giờ. Sau thời gian đó, nếu không có giấy phép cư trú, họ sẽ bị cảnh sát người máy cưỡng chế đưa ra khỏi thành.

Kỷ Nhiễm nhẹ nhàng thở phào, lại cúi đầu cảm ơn bác sĩ Lăng lần nữa.

Cô đứng sau cửa kính phòng trị liệu, nhìn thấy đứa trẻ kia vẫn đang nằm trong khoang trị liệu, đoán chừng phải vài tiếng nữa mới ra được, nên quyết định tranh thủ đi xử lý đồ trong ba lô trước rồi quay lại.

Dặn dò một tiếng với hộ lý người máy bên cạnh, Kỷ Nhiễm rời bệnh viện, đến hiệu thuốc gần đó, lấy nhánh non cây Lân Huyết đằng ra bán.

Bác sĩ già phụ trách thu mua vô cùng kinh ngạc: “Đây là nhánh non của cây Lân Huyết đằng! Lại còn tươi như vậy, mỗi nhánh dài gần nửa thước... Tiểu cô nương, mấy cái này là cháu thu được trong rừng dị thực hôm nay sao?”

Kỷ Nhiễm gật đầu, không nói gì thêm.

Bác sĩ già không để tâm, hoàn toàn bị thu hút bởi những nhánh Lân Huyết đằng mới hái này.

Trừ hai nhánh đã dùng để trị thương cho cậu bé, cô còn mười tám nhánh, mỗi nhánh được trả 500 tinh tệ.

Kỷ Nhiễm đã từng dò hỏi qua giá thu mua ở hiệu thuốc, biết đây là giá rất hợp lý nên không mặc cả, bán toàn bộ luôn.

Khi rời khỏi hiệu thuốc, tài khoản trên quang não của cô tăng thêm một khoản tinh tệ. Điều này khiến cô nhẹ nhõm hẳn.

Cuối cùng thì cũng không còn phải lo chuyện ăn bám nữa, cô cũng có thể kiếm tiền sinh sống bằng chính sức mình ở thời đại này.

Sau khi bán xong nhánh cây Lân Huyết đằng, Kỷ Nhiễm suy nghĩ một chút, quyết định giữ lại năm quả táo trong ba lô để ăn dần.

Sau đó cô đến khu thương nghiệp gần đó mua hai bộ quần áo trẻ em rồi quay lại bệnh viện.

Lúc quay lại, cậu bé kia vẫn chưa ra khỏi khoang trị liệu. Kỷ Nhiễm ngồi canh bên cạnh, tiện tay mở quang não ra lướt xem thông tin về các sinh vật dị thực trong thế giới này.

Cô mở một cuốn sách điện tử đã tải về từ trước, tên là 《Tóm lược 30 triệu loại dị thực》, lật đến trang 1530 – mục “Miên điệp lan”, bắt đầu đọc chăm chú.

Khi Kỷ Nhiễm đang lặng lẽ đọc sách, cậu bé trong khoang trị liệu đột nhiên mở mắt.

Đôi mắt đỏ sậm tràn ngập sát khí, thẳng tắp nhìn xuyên qua lớp kính khoang trị liệu, ánh nhìn bất động. Một lúc sau, cậu lại chậm rãi nhắm mắt, tiếp tục rơi vào giấc ngủ sâu.

Đến chạng vạng, khoang trị liệu phát ra âm thanh “tích tích”.

Kỷ Nhiễm lập tức tắt quang não, ấn nút gọi y tá. Không lâu sau, bác sĩ Lăng dẫn theo hai hộ lý người máy bước đến.

Sau khi thao tác một lúc trên khoang trị liệu, bác sĩ Lăng cuối cùng cũng mở nắp trong suốt ra.

Trước đó, khuôn mặt cậu lấm máu, tái nhợt yếu ớt, trông như một món đồ sứ dễ vỡ khiến người ta không khỏi xót xa. Giờ đây sau khi trị liệu xong, vẻ đẹp hoàn mỹ ấy mới thật sự lộ rõ.

Chỉ là... Kỷ Nhiễm hơi nghi hoặc. Lúc ở trong rừng, rõ ràng mắt cậu bé là màu vàng kim, tại sao giờ lại biến thành lam? Chẳng lẽ là cô nhìn nhầm?

Cậu bé được chuyển qua giường bệnh.

Sau khi kiểm tra lại, bác sĩ Lăng nói: “Tổn thương nội tạng và xương đều đã được chữa trị. Đêm nay quan sát thêm một đêm, nếu không có vấn đề gì, ngày mai có thể xuất viện.”

“Cảm ơn bác sĩ Lăng!” Kỷ Nhiễm vui mừng nói.

Bác sĩ Lăng chỉ gật đầu, không nói thêm gì rồi rời đi dứt khoát.

Là bác sĩ trẻ nhất của bệnh viện trong trấn, anh vô cùng bận rộn. Việc đích thân kiểm tra cho một cậu bé xa lạ cũng là vì nể mặt Kỷ Nhiễm.

Sau khi bác sĩ rời đi, Kỷ Nhiễm nhìn cậu bé đang ngoan ngoãn ngồi trên giường bệnh. Cậu mặc bộ đồ bệnh nhân của bệnh viện, dáng vẻ yên tĩnh khiến người ta không khỏi thấy thương.

Những đứa trẻ xinh đẹp luôn khiến người khác dễ dàng buông lỏng cảnh giác, vô thức dành cho chúng sự quan tâm, che chở.

Kỷ Nhiễm ngồi xuống cạnh giường, khẽ hắng giọng: “Tiểu bằng hữu, em còn nhớ chuyện đã xảy ra trước đó không?”

Cậu bé lặng lẽ gật đầu.

Kỷ Nhiễm thở phào, tiếp tục hỏi: “Chị tên là Kỷ Nhiễm, còn em tên gì?”

Đôi mắt xanh thẳm của cậu bé nhìn thẳng vào cô, cuối cùng khẽ mở miệng:

“Solan.”

Kỷ Nhiễm bắt đầu dò hỏi về thân thế của cậu bé.

Theo ý định ban đầu của cô, sau khi điều tra rõ lai lịch đứa nhỏ, cô sẽ thông báo cho người nhà đến đón. Nhưng nhớ lại cảnh tượng lần đầu gặp cậu bé trong rừng dị thực ngoài trấn, Kỷ Nhiễm không khỏi não bổ ra một màn kịch yêu hận tình thù đầy cẩu huyết của hào môn.

Cô không rõ trong thời đại tinh tế này, các gia tộc quyền quý trông ra sao, có phải cũng giống như các phim truyền hình cẩu huyết thời cổ?

Cậu bé không trả lời, chỉ dùng đôi mắt xanh thẳm xinh đẹp ấy lặng lẽ nhìn cô, khiến Kỷ Nhiễm không chịu nổi mà quay đầu đi.

Cô không hề có sức kháng cự với kiểu tiểu thiên sứ như thế này.

Nhưng Kỷ Nhiễm cũng rất rõ ràng — đây là con nhà người ta, cho dù cô có thích đến mấy cũng không thể vươn tay “cướp” lấy.

Cô cố gắng trò chuyện với cậu bé:

“Solan, tiểu bằng hữu, nhà em ở đâu? Người nhà em đâu rồi? Em có cách nào liên lạc với họ không? Một đứa trẻ nhỏ như em ở ngoài một mình là không ổn đâu, bọn chị có thể giúp em báo tin cho người thân đến đón em…”

“Không có,” cậu bé đột ngột mở miệng, nhìn thẳng vào mắt Kỷ Nhiễm, “Em không có người nhà.”

Kỷ Nhiễm sững người, khẽ hỏi:

“Vậy em…”

Nhưng cậu bé lại im lặng, tiếp tục dùng ánh mắt yên tĩnh nhìn cô.

Kỷ Nhiễm rất muốn hỏi rốt cuộc cậu đã trải qua chuyện gì, vì sao lại bị thương nặng đến vậy rồi bị bỏ rơi trong rừng dị thực.

Nhưng khi thấy vẻ mặt trầm mặc đó của cậu, cô lại không đành lòng mở miệng.

Người có vẻ ngoài xinh đẹp luôn dễ nhận được sự bao dung hơn từ người khác, huống chi cậu bé này còn xinh đẹp đến mức khiến người ta đau lòng. Kỷ Nhiễm bất giác sinh ra thương tiếc.

Tuy rằng không nỡ, nhưng cô vẫn phải hỏi rõ:

“Em có chỗ nào để đi không?”

Cậu bé lắc đầu lặng lẽ, vẫn nhìn cô bằng đôi mắt xanh thăm thẳm ấy.

Kỷ Nhiễm suýt nữa thì không nhịn được đưa tay che ngực – ánh mắt này sao lại giống một chú động vật nhỏ yếu đuối đang cầu xin an ủi đến vậy!

Thấy cậu quá trầm lặng, Kỷ Nhiễm đoán thân thế của cậu có lẽ rất phức tạp, hoặc là những chuyện trước đây đã để lại vết thương tâm lý nặng nề.

Nghĩ vậy cũng hợp lý. Cậu bé còn nhỏ như thế mà đã trải qua chuyện tàn khốc như vậy, có tổn thương tâm lý cũng là điều bình thường.

Cô tạm thời không hỏi thêm nữa, lấy một quả táo từ ba lô ra, mỉm cười hỏi:

“Solan, em muốn ăn táo không?”

Cậu bé gật đầu một cách hờ hững.

Kỷ Nhiễm mang quả táo vào phòng vệ sinh rửa sạch, rồi dùng dị năng thanh lọc phần năng lượng cuồng bạo còn sót lại, sau đó gọt vỏ, cắt thành từng miếng nhỏ đặt lên đĩa trái cây sạch sẽ, rồi mang đến cho cậu bé.

Thương tích trên người cậu đã gần như hồi phục, không còn ảnh hưởng đến việc ăn uống bình thường.

Những miếng táo được cắm gọn gàng bằng tăm, cậu bé đưa bàn tay trắng trẻo cầm một miếng bỏ vào miệng.

Táo vừa giòn lại ngọt, hương vị vô cùng đậm đà, cắn vào chỉ cảm nhận được vị thơm ngát, không hề có chút vị chua hay lạ miệng nào.

Cậu bé cụp mắt, nhìn chằm chằm đĩa trái cây.

“Sao vậy? Không ăn được à?” Kỷ Nhiễm hỏi, tưởng táo có vấn đề, liền cầm một miếng bỏ vào miệng nếm thử.

Hương vị thật sự rất tuyệt — còn ngon hơn bất kỳ loại táo nào cô từng ăn ở Trái Đất. Có lẽ do là táo hoang, lại trải qua đột biến dưới bức xạ vũ trụ, nên hương vị cũng tiến hóa theo. Dù là người không thích ăn táo cũng khó mà cưỡng lại mùi vị này.

Đột nhiên, động tác nhai của Kỷ Nhiễm khựng lại.

Cô như chợt hiểu ra điều gì.

Hương vị quả táo này… quá ngon, đến mức bất thường.

Do ảnh hưởng từ bức xạ vũ trụ, rất nhiều động thực vật trong tinh tế đã đột biến, sinh ra năng lượng cuồng bạo. Loại năng lượng này có thể gây tổn thương gen con người, dù phần lớn đã được loại bỏ bằng kỹ thuật hiện đại, vẫn khó có thể thanh trừ hoàn toàn — thường sẽ còn sót lại một lượng rất nhỏ.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc