Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

[Tinh Tế] Sủng Ái Cấp Vũ Trụ Chương 2

Cài Đặt

Chương 2

Cô lập tức căng thẳng, đặt tay lên khẩu súng năng lượng bên hông.

Mùi máu phát ra từ một bụi cỏ cao ngang người cách đó không xa.

Cô nhíu mày, nhớ đến tình cảnh khi mình mới xuyên đến — nếu không có lão Burt cứu, có lẽ giờ cô cũng là một xác chết vô danh.

Cô hít sâu một hơi, cẩn trọng bước tới.

Khi vén bụi cỏ lên, thứ đập vào mắt cô là một đứa trẻ toàn thân đầy máu.

Kỷ Nhiễm thoáng thở phào — không phải thi thể.

Nhưng khi nhìn kỹ gương mặt đứa bé, sắc mặt cô hơi thay đổi.

Một cậu bé xinh đẹp đến mức gần như phi thực — mái tóc bạch kim, ngũ quan tinh xảo như thiên sứ, làn da trắng mịn như kem tươi, hoàn hảo đến không có lấy một tì vết.

Nhưng lúc này, cậu đang nhắm nghiền mắt, môi tái nhợt vì mất máu.

Kỷ Nhiễm nhíu mày: “Đứa trẻ thế này sao lại ở đây? Bị ai vứt bỏ?”

Cô cúi xuống kiểm tra hơi thở — mỏng manh nhưng vẫn còn.

Cô chưa kịp kiểm tra kỹ thương tích thì—

Cậu bé bỗng mở mắt.

Đôi mắt ánh vàng lấp lánh, sắc bén như dã thú nhỏ.

Kỷ Nhiễm đột nhiên hoảng sợ.

Ánh mắt đứa bé này thật hung dữ, như một con sói con đang đề phòng, có thể bất cứ lúc nào cũng sẽ nhào tới cắn người. Nhưng khi nhìn thấy bộ quần áo đầy máu trên người cậu bé, Kỷ Nhiễm nhanh chóng trấn tĩnh lại.

“Em đừng sợ, chị không phải người xấu.” Kỷ Nhiễm hạ giọng nhẹ nhàng, cố gắng trấn an đứa trẻ bị thương. Nhìn thấy ánh mắt đầy cảnh giác như thú con của cậu bé, cô cũng không dám chạm vào, chỉ có thể cố gắng lấy lòng tin trước: “Chị chỉ muốn kiểm tra vết thương của em để chữa trị. Em thả lỏng một chút, được không?”

Cậu bé chỉ dùng đôi mắt ánh vàng sẫm nhìn chằm chằm vào cô, không nói lời nào.

Kỷ Nhiễm vẫn giữ nguyên tư thế nửa ngồi xổm, kiên nhẫn đối mặt ánh nhìn ấy.

Thật ra cô hoàn toàn có thể mặc kệ, trong khu rừng dị thực nguy hiểm như thế này, thêm chuyện chỉ tổ phiền phức. Nhưng cô không thể làm lơ trước người đang cần giúp đỡ, nhất là khi nhìn gương mặt nhỏ bé yếu ớt ấy, cô lại nhớ tới chính mình lúc mới xuyên đến thế giới này — cũng từng bơ vơ, cũng từng lạc lõng như thế.

Khi đó, nếu không phải lão Burt tốt bụng cứu giúp, có lẽ cô đã sớm chết trong rừng rồi.

Cậu bé nhìn cô một lúc, rồi từ từ nhắm mắt lại.

Kỷ Nhiễm hơi kinh ngạc, theo phản xạ kiểm tra hơi thở cậu, phát hiện vẫn còn thở, lúc này mới yên tâm.

Bộ quần áo trên người đứa trẻ giống như loại trang phục quý tộc mà cô từng thấy trên Tinh Võng. Chỉ cần nhìn chất liệu vải đã biết vô cùng cao cấp. Trên ngực cậu bé nhuộm một mảng máu lớn, khiến vải đỏ thẫm như máu. Kỷ Nhiễm nhẹ nhàng kéo vạt áo ra, lập tức hít mạnh một hơi — trên ngực cậu là một vết thương dài, da thịt toạc ra, máu vẫn không ngừng rỉ.

Rõ ràng là bị vật sắc nhọn gây thương tích.

Kỷ Nhiễm không nghĩ nhiều nữa, lập tức lấy dao nhỏ đa năng ra cắt quần áo, lấy một nhánh non Lân Huyết đằng trong ba lô, bẻ gãy để dịch lỏng trong suốt bên trong chảy ra rồi nhỏ lên vết thương.

Quả nhiên Lân Huyết đằng danh bất hư truyền, máu rất nhanh đã ngừng chảy.

Nhưng muốn chữa lành hoàn toàn vẫn cần đưa vào bệnh viện dùng buồng trị liệu chuyên dụng.

Cô kiểm tra toàn thân cậu bé, phát hiện ngoài vết thương ngực ra, những chỗ khác chỉ trầy xước nhẹ, không nguy hiểm tính mạng. Nhưng có bị tổn thương nội tạng hay không thì phải chờ thiết bị chuyên môn kiểm tra mới biết.

Ngay lập tức, Kỷ Nhiễm cúi người bế cậu bé lên.

Khi cô vừa bế cậu, đôi mắt cậu bé lại mở ra — nhưng lần này không còn màu vàng rực như khi trước, mà là một màu đỏ sẫm như máu.

Cái đầu nhỏ mềm mại tựa vào cổ cô, xuyên qua lớp áo chiến đấu, một luồng khí tức nhàn nhạt truyền đến, nhưng Kỷ Nhiễm không hề nhận ra.

Cô ôm cậu bé nhanh chóng rời khỏi khu rừng.

Kỷ Nhiễm ôm cậu bé bị ngất đến trạm, chờ đợi chuyến xe trở về.

Trạm lúc này chỉ có mình cô. Phần lớn những người vào rừng đều chọn về vào lúc chạng vạng, như vậy có thể thu thập được nhiều thứ hữu dụng hơn, bán được giá cao hơn.

Khi phi hành khí đến, cô đưa quang não quét mã rồi lên xe cùng cậu bé.

Người máy tài xế ở cửa xe chớp chớp mắt, ân cần hỏi: “Kính chào quý khách, tiểu khách nhân này hình như bị thương nặng, có cần đưa đến bệnh viện không?”

“Đúng vậy, phiền anh nhanh chóng đưa chúng tôi đến bệnh viện trong trấn,” Kỷ Nhiễm đáp.

“Rõ, mời quý khách ngồi vững.”

Nửa giờ sau, phi hành khí đến Gal trấn, hướng thẳng tới bệnh viện duy nhất trong trấn.

Trên đường, Kỷ Nhiễm đã tìm được thông tin của bác sĩ Lăng trong danh bạ quang não và gửi một tin nhắn báo trước.

Khi xe dừng lại, các hộ lý người máy đã chờ sẵn, nhanh chóng đưa cậu bé lên cáng rồi đưa vào phòng trị liệu.

Kỷ Nhiễm ngồi ở bên ngoài ôm ba lô chờ đợi.

Một bác sĩ trẻ mặc áo blouse trắng đi tới, nhìn qua khoảng hai mươi tuổi. Tuy không phải tuấn mỹ, nhưng lại nho nhã thanh tú, mang lại cảm giác rất dễ gần.

Anh cầm bảng điện tử trên tay, nghiêm túc hỏi: “Tiểu thư Kỷ, đứa trẻ đang được trị liệu bên trong có quan hệ gì với cô?”

Kỷ Nhiễm có hơi căng thẳng, nuốt nước bọt nói: “Bác sĩ Lăng, tôi nhặt được em ấy ở rừng dị thực bên ngoài trấn…”

Bác sĩ Lăng nhìn cô một cái, hiểu rõ, cười khẽ: “Cô đúng là giống lão Burt thật, đi đâu cũng nhặt người.”

Kỷ Nhiễm chỉ có thể ngại ngùng cười theo.

Lúc trước, khi lão Burt mang cô về, cũng từng đưa cô đến nơi này trị thương, bác sĩ điều trị chính là vị bác sĩ trẻ này.

Nghe nói anh là sinh viên tốt nghiệp từ Học viện Y khoa của hệ sao trung tâm – là người rất có tiếng trong nghề.

Bác sĩ Lăng nói: “Cậu bé không bị thương nghiêm trọng lắm, gãy nhiều xương, một chiếc xương sườn đâm vào phổi, nội tạng bị tổn thương và xuất huyết…”

Một loạt từ chuyên ngành khiến Kỷ Nhiễm choáng váng, ngây người ra: vậy mà còn gọi là ‘không nghiêm trọng’?

“Những chấn thương này chỉ cần nằm khoang trị liệu là được. Tối nay có thể ra khỏi khoang,” bác sĩ Lăng giải thích.

Kỷ Nhiễm gật đầu. Đúng rồi, đây là thời đại tinh tế, những vết thương tưởng chừng trí mạng ở Trái Đất chỉ cần một ngày trong khoang trị liệu là khỏi.

“Cảm ơn bác sĩ!” Kỷ Nhiễm nói.

Bác sĩ Lăng cất thiết bị, nhìn cô: thấy cô gái nhỏ gầy gò ôm ba lô, ánh mắt khẩn trương chờ mong, khuôn mặt xinh xắn khiến anh cũng mềm lòng.

Anh khẽ thở dài: “Tiểu thư Kỷ, người máy hộ lý đã kiểm tra gen sinh học của đứa trẻ. Cậu bé không phải cư dân Gal trấn. Hơn nữa không có quang não, cũng không có giấy tờ tùy thân. Cô định sắp xếp cho em ấy thế nào?”

Gal trấn quản lý cư dân rất nghiêm ngặt. Người không đăng ký không thể ở lại lâu dài, càng không được hưởng sự bảo hộ của trấn.

Kỷ Nhiễm cũng thấy đau đầu. Nếu là người lớn, cô có thể cứu rồi mặc kệ, nhưng đây lại là một đứa trẻ.

Lúc trước cô được ở lại Gal trấn là nhờ lão Burt nhận nuôi và ghi tên là người thân trên pháp luật, mới có thân phận hợp pháp.

Còn đứa nhỏ này thì...

“Bác sĩ Lăng, có thể đợi em ấy xuất viện rồi tôi hỏi rõ tình hình được không? Khi đó sẽ quyết định sau,” cô hỏi.

Bác sĩ Lăng gật đầu: “Được, tôi sẽ xin cho em ấy được ở trong trấn thêm hai ngày.”

Thông thường, người không cư trú ở Gal trấn chỉ được ở lại 24 giờ, quá thời hạn sẽ bị robot cảnh sát đưa ra ngoài.

Kỷ Nhiễm thở phào nhẹ nhõm, cúi đầu cảm ơn.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc