“Đúng đấy Đa Đa.” Ông nội vỗ vai cháu gái, cảm khái: “Con lớn rồi, còn ông bà thì già yếu, chẳng làm được gì nữa.”
“Dạo này ông suốt ngày than thở thế.” Tiền Đa Đa giúp bà nội cất lại giấy tờ của ông, rồi bỏ vào túi xách của mình cẩn thận, trêu ông: “Gần đây chơi mạt chược thua nhiều phải không?”
Câu này khiến ông nội bật cười, những nếp nhăn nơi khóe mắt cũng giãn ra, ông khẽ mắng yêu: “Đi đi!”
Thu dọn xong xuôi, bà nội chợt nhớ ra: “Đa Đa, con đi đặt lịch chụp CT cho ông rồi mà? Xong chưa?”
“Chưa ạ.” Tiền Đa Đa đáp: “Bên chỗ đặt lịch đông người lắm.”
Bà nội thắc mắc: “Thế sao con lại quay về? Lát nữa chẳng phải lại phải xếp hàng lại à?”
“Con gặp một người bạn, anh ấy giúp con đứng xếp hàng.”
“Ồ, thế thì tốt quá.” Gương mặt bà nội ánh lên niềm vui, không hỏi thêm gì nữa.
Sau khi giúp ông bà tìm lại được thẻ, Tiền Đa Đa chuẩn bị xuống lầu tìm Lục Tề Minh. Mối quan hệ giữa hai người nhiều lắm cũng chỉ là bạn bè bình thường. Vừa nãy nhờ anh giúp là tình huống bất đắc dĩ, giờ rảnh rồi, cô cũng thấy ngại không muốn làm phiền thêm.
Nhưng thật đúng lúc.
“Cảm ơn anh, cảm ơn nhiều lắm.” Tiền Đa Đa nhận lấy bằng hai tay, liên tục cảm ơn, “Thật sự rất cảm ơn anh… Anh đã lấy thuốc chưa?”
Lục Tề Minh lắc đầu: “Không vội.”
Đúng lúc đó, bà nội đang ở khu vực chờ khám nhìn về phía sảnh thang máy. Mắt bà không còn tốt, nhìn từ xa chỉ thấy cháu gái mình đang nói chuyện với ai đó. Tuy không thấy rõ mặt mũi đối phương, nhưng vóc dáng cao ráo nổi bật, khí chất cứng cỏi ấy thật sự rất dễ nhận ra.
Bà nội nheo mắt một cái, lập tức đoán được: Người kia chắc chính là “người bạn” mà cháu vừa nói.
Suy nghĩ mấy giây, bà liền ho nhẹ, cất tiếng gọi to: “Đa Đa!”
“Chờ chút nhé.” Tiền Đa Đa khẽ nói với Lục Tề Minh, rồi chạy nhanh về phía bà: “Có chuyện gì vậy bà?”
Khóe miệng bà nội nhịn không được cong lên, hất cằm về phía sau: “Đó là bạn con à?”
“Vâng, là bạn ấy ạ.”
“Gọi qua đây ngồi chơi chút đi.” Bà nội Tiền cười tít mắt: “Người ta xếp hàng giúp con lâu như vậy, chắc cũng mỏi chân rồi.”
Tiền Đa Đa bị lời của bà làm nghẹn họng, ngượng ngùng: “Thôi… không cần đâu ạ… Con sẽ mời anh ấy ăn cơm sau.”
“Con bé này, người ta giúp con, mà con không cho nổi một ngụm nước đã muốn đuổi người ta về à?” Bà nội cau mày, đưa tay chọc nhẹ trán cô: “Mau, xuống lầu mua chai nước.”
Ông nội ngồi bên cạnh cũng chậm rãi phụ họa: “Bà con nói đúng đấy.”
Hai cụ một xướng một họa, Tiền Đa Đa không cãi lại được, cuối cùng đành chịu thua.
Cô quay lại sảnh thang máy, vừa nhìn đã thấy Lục Tề Minh vẫn đứng nguyên tại chỗ khi nãy, dáng người cao ráo, cổ cao, thẳng. Chiếc áo lông màu sáng không khiến vóc dáng anh trở nên nặng nề, trái lại còn làm anh trông trẻ trung và rạng rỡ hơn so với vẻ trầm tĩnh thường ngày.
“Tôi đi mua chút đồ.” Tiền Đa Đa cười dịu dàng: “Lục tiên sinh, anh ngồi chờ một lát nhé.”
“Để tôi giúp, em cần mua gì?”
“Không cần đâu.” Cô cười có chút bất lực, chỉ tay về phía sau: “Anh cứ ngồi đi, ông bà tôi chắc muốn nói chuyện với anh đấy.”
Chưa đầy một lúc, thang máy đến.
Tiền Đa Đa bước vào thang, vô tình nghiêng đầu nhìn lại, đúng lúc thấy Lục Tề Minh đang bước tới chỗ hai ông bà và cúi người chào. Khoảnh khắc sau đó bị cánh cửa thang máy khép lại chắn mất.
•
Bệnh viện Đông y có một cửa hàng tiện lợi nội bộ, nằm ở tầng hầm của khu nội trú, cách khu khám bệnh một đoạn.
Tiền Đa Đa không biết Lục Tề Minh thích uống gì, bèn mua đại cho anh một chai trà ô long.
Hương vị thanh đạm, tốt cho sức khỏe, phù hợp với người không hảo ngọt.
Thanh toán xong, cô xách túi nước và đồ ăn nhẹ quay lại tòa nhà khám bệnh. Trên đường, cô nhận được một tin nhắn WeChat từ sếp.
Tổng Giám đốc Thường: [Tối thứ Ba tuần sau rảnh không? Có một bữa tiệc.]
Tiền Đa Đa lặng lẽ mím môi, trả lời: [Xin lỗi, mấy hôm nay người nhà em bị bệnh.]
Tổng Giám đốc Thường: [Lần này là cơ hội hợp tác với cơ quan chính phủ, nhiều công ty đang cạnh tranh. Lãnh đạo bên đó từng xem video của em, ấn tượng rất tốt. Nghe nói em là KOL ký hợp đồng với công ty chúng ta nên mới chịu đến dự, họ chỉ muốn gặp mặt một chút thôi.]
Tổng Giám đốc Thường: [Tiền tiểu thư à, nhất định phải đến. Từ tháng sau, hoa hồng quảng cáo tăng lên 10%.]
Sau đó, ông gửi địa điểm và thời gian cụ thể của buổi tiệc.
Không từ chối được, Tiền Đa Đa gửi lại một sticker biểu cảm “đã rõ”, rồi tắt màn hình điện thoại.
Với cấp độ top KOL như cô, quyền quyết định khá lớn, sếp Thường rất ít khi sắp xếp bữa tiệc kiểu này. Nhưng chỉ cần ăn một bữa là được thêm 1% chia hoa hồng, quả là không lỗ, Tiền Đa Đa thấy đáng.
Trở lại tầng ba khu khám bệnh, trên ghế dài chỉ còn bà nội ngồi, ông nội và Lục Tề Minh không thấy đâu.
Tiền Đa Đa nhìn quanh, hỏi: “Ông đâu rồi bà?”
“Đi vệ sinh.”
“Bạn con về rồi ạ?” Cô đoán, bỗng thấy nhẹ cả người.
“Còn đang đi cùng ông con.” Bà nội nói, rồi đột nhiên nắm lấy tay cô kéo lại gần, dù hạ thấp giọng vẫn không giấu được niềm vui, “Con gái, bà hỏi kỹ rồi, cậu Lục làm việc trong quân đội, là cán bộ, còn trẻ mà đã cấp ‘Nhị Mao Nhị’ (đại úy) rồi!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







