Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ting! Độ Ngọt Vượt Mức Cho Phép. Chương 28

Cài Đặt

Chương 28

Bình thường công việc của anh rất bận, từ thứ Hai đến thứ Sáu không có thời gian, đúng lúc hôm nay rảnh, nên mới tranh thủ đi khám.

“Còn em thì sao?” Ánh mắt Lục Tề Minh như vô thức lướt qua từng đường nét trên gương mặt cô, dừng lại nơi đôi môi thoa son: “Em thấy không khỏe chỗ nào?”

“Ông tôi mấy hôm nay ho nhiều, tôi đưa ông đi khám.” Tiền Đa Đa vừa nói vừa chỉ về phía hàng người dài phía trước: “Đang định đặt lịch chụp CT.”

“Cần tôi giúp gì không?” Lục Tề Minh hỏi.

“Không cần đâu.” Cô vội vàng xua tay từ chối, mỉm cười, “Không có gì phải giúp cả. Anh đến lấy thuốc à? Phòng phát thuốc Đông y nằm bên trái sảnh đăng ký.”

Lục Tề Minh vẫn đứng yên tại chỗ, đáp: “Tôi vừa đưa đơn thuốc xong, người bên hiệu thuốc bảo chờ một tiếng.”

“Lâu vậy?” Tiền Đa Đa nhíu mày khó hiểu, “Bình thường tôi đến lấy thuốc, cùng lắm cũng chỉ mất hơn hai mươi phút.”

“Ở ký túc xá cơ quan, không tiện lắm, nên tôi nhờ họ sắc thuốc luôn.”

“Ồ.” Tiền Đa Đa chợt hiểu: “Thuốc sắc sẵn thì đúng là sẽ lâu hơn.”

“Vậy tôi có thể ở lại cùng em.”

“……”

Chỉ cách một bước, Lục Tề Minh thấy vành tai cô gái ửng đỏ vì lúng túng. Làn da ấy mịn màng như thể thổi là vỡ, giống như giọt chu sa rơi vào nước sôi, lan tỏa từng vệt đỏ.

“Đưa tôi tờ phiếu, tôi xếp hàng giúp.” Anh nói.

Tiền Đa Đa ngẩn người, ngẩng đầu nhìn anh, trong mắt đầy ngạc nhiên và khó hiểu.

“Người già không nên để một mình.” Lục Tề Minh bình thản, rồi khẽ mỉm cười: “Em đi trông ông đi, việc đặt lịch cứ để tôi lo, dù sao lúc chờ sắc thuốc tôi cũng chẳng có việc gì.”

Từ lúc quen biết, Tiền Đa Đa rất hiếm khi thấy Lục Tề Minh cười. Ấn tượng về anh luôn là một người chính trực, điềm đạm, ít cười, thậm chí có chút cổ hủ không hợp tuổi.

Nhưng phải công nhận, nụ cười của anh rất cuốn hút, mang theo chút hoang dại chưa được thuần hóa.

Nói một cách phổ thông thì đúng là rất có phong thái của một chàng trai trẻ.

“Nhưng mà…” Tiền Đa Đa do dự.

“Tôi biết em đang lo điều gì.” Lục Tề Minh nhìn cô chăm chú, nói, “Giữa nam nữ, dù không thể tiến xa hơn, thì làm bạn vẫn được chứ?”

Tiền Đa Đa nghẹn lời.

Lục Tề Minh điềm nhiên tổng kết: “Giữa bạn bè giúp đỡ lẫn nhau, em không cần áp lực tâm lý.”

Thật vậy, từ nhỏ cha mẹ và thầy cô đều dạy cô rằng “có thêm một người bạn là thêm một con đường”, lời anh nói không có gì sai.

Hơn nữa, dù sao thì có thêm một người bạn tốt cũng không phải chuyện xấu.

Đúng lúc đang suy nghĩ, một cuộc gọi kéo cô về thực tại.

Cô nhìn màn hình, vội vàng bắt máy: “Alo, bà ơi?”

“Đa Đa, con làm xong chưa?” Giọng bà nội vang lên qua ống nghe có vẻ gấp gáp, “Ông con vừa đi vệ sinh, quay về thì phát hiện mất thẻ bảo hiểm y tế. Thật là tức chết đi được! Bà tính quay lại tìm…”

“Con biết rồi bà. Bà đừng lo, con đến ngay.” Dỗ dành bà xong, Tiền Đa Đa cúp máy.

Giữa lúc này, cô cũng không còn tâm trí để do dự.

Tiền Đa Đa hít sâu một hơi, rồi thở ra, nhét tờ giấy đặt lịch chụp CT vào tay Lục Tề Minh, cười nói: “Vậy làm phiền anh nhé, đặt xong thì gọi cho tôi, lần sau nhất định mời anh ăn cơm.”

Một người quân nhân thì luôn đáng tin cậy, nhờ anh giúp đặt lịch, Tiền Đa Đa rất yên tâm.

Sau khi dặn dò đơn giản, cô để anh ở lại, rồi rời đi.

Bệnh viện là nơi không phân biệt ngày làm việc hay cuối tuần, bảy ngày trong tuần lúc nào cũng đông nghịt người. Vào dịp lễ thì bác sĩ đi làm lại ít hơn bình thường, bệnh nhân các khoa đổ dồn về một chỗ, khiến cho bầu không khí càng thêm ngột ngạt, ồn ào hơn cả ngày thường.

Khó khăn lắm Tiền Đa Đa mới chen được vào thang máy đi thẳng, lên tới tầng ba của tòa nhà khám bệnh.

Ở khu vực chờ khám của phòng khám danh y, cô thấy ông bà đang lo lắng đi qua đi lại.

“Lúc nãy còn dùng thẻ bảo hiểm để đăng ký, sao quay đi quay lại đã mất rồi?” Bà nội cau chặt mày, lục tung các loại giấy tờ và ví tiền trong túi quần ông nội, bày ra hết lên ghế dài kiểm tra từng thứ một, “Ông nghĩ kỹ lại đi, có phải vào nhà vệ sinh rồi để đâu đó không?”

Ông nội mặt mày rầu rĩ, đáp: “Tôi đâu có lú lẫn, đi vệ sinh mang thẻ bảo hiểm theo làm gì?”

“Càng già càng hồ đồ, tôi thấy ông sắp thành lão già lẫn thật rồi đấy!”

“Tôi không thèm nói chuyện với bà nữa.”

Hai người lời qua tiếng lại, không ngừng cãi nhau.

Tiền Đa Đa vội vàng bước nhanh đến, tươi cười trấn an: “Không sao đâu ông bà, có khi lúc lấy đồ gì đó làm rơi mà không biết. Thẻ bảo hiểm là giấy tờ quan trọng, nếu ai nhặt được chắc chắn sẽ đem nộp cho quầy đồ thất lạc, con đi hỏi thử xem.”

Nghe cháu gái nói vậy, hai ông bà mới bình tĩnh lại, gật đầu.

Năm phút sau, Tiền Đa Đa quay lại.

“Con tìm được rồi!” Cô cười tít mắt, cầm thẻ bảo hiểm vẫy vẫy với ông bà: “Rơi ở bồn rửa tay, cô lao công vừa nhặt được mang nộp lên.”

Bà nội đón lấy thẻ, thở phào nhẹ nhõm, vui mừng nói: “May mà có con, không thì ông bà biết làm sao bây giờ.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc