"Các tỷ muội cũng lên trấn để làm ăn sao?"
Hứa thị khẽ gật đầu, giọng đượm chút ưu tư: "Đương gia nhà ta đang lâm bệnh, cực chẳng đã chúng ta mới phải ra đây bươn chải, kiếm miếng cơm ăn qua ngày thôi ạ."
"Thì ra là vậy. Ta cũng lên trấn để bán mấy chiếc khăn thêu." Trương nương tử mỉm cười đáp lời.
"Bán khăn sao? Tỷ tỷ còn biết thêu thùa nữa ư?" Hứa thị hơi kinh ngạc. Không phải nàng xem thường người khác, mà bởi ở vùng thôn quê này, phụ nữ biết nữ công gia chánh tinh xảo như thêu thùa thực sự rất hiếm.
"Phải, mẹ ta vốn là tú nương, ta theo bà học được chút ít." Trương nương tử vui vẻ giải thích.
Một phụ nhân ngồi bên cạnh cười góp vui: "Muội tử à, đừng xem thường tức phụ nhà họ Trương nhé. Nàng ấy khéo tay nhất vùng, được cả mẹ chồng lẫn chồng cưng chiều lắm, cuộc sống gia đình thuộc hàng nhất nhì trong thôn này đấy. Cha chồng nàng ấy còn là Lý chính của thôn mình nữa mà."
Hứa thị gật đầu tán thưởng: "Tỷ tỷ đúng là người khéo tay hay làm."
Trương nương tử thấy Hứa thị ăn nói văn nhã, cung cách nhu mì thì rất có cảm tình, cứ thế ríu rít chuyện trò suốt quãng đường. Hứa thị cũng rất hòa nhã, ôn tồn đáp lời từng người.
Lúc xuống xe, thấy Trương nương tử có dẫn theo cô con gái nhỏ, Hứa thị bèn tặng cho cô bé một chiếc bánh Bát Tử. Chiếc bánh nhỏ nhắn, xinh xắn khiến cô bé thích mê, cứ nâng niu trên tay mà không nỡ ăn, gương mặt bầu bĩnh rạng rỡ nụ cười.
"Mau cảm ơn thím đi con."
Cô bé cất giọng ngây ngô: "Con cảm ơn thím ạ!"
"Ngoan lắm. Các tỷ tỷ, ta đi trước đây ạ." Hứa thị chào tạm biệt.
"Đi đi nhé, nếu có duyên lát nữa về chúng ta lại cùng ngồi chung xe." Mấy người phụ nữ trên xe vui vẻ chào lại.
Sau khi xuống xe, Hứa thị cùng Nhược Vân bưng đồ đạc tiến về phía bến tàu. Nhược Vân cười nói: "Tiểu thư, những người phụ nữ trong thôn này tốt tính hơn hẳn đám người ở trang viên nhiều."
Hứa thị gật đầu: "Người trong thôn vốn thuần hậu, mình cứ đối đãi chân thành, khách khí thì họ tự nhiên cũng sẽ tử tế với mình thôi."
"Ta thấy Trương nương tử đó rất hoạt ngôn, nói chuyện với tiểu thư suốt cả quãng đường. Hiếm khi thấy tiểu thư trò chuyện nhiều với người lạ như vậy."
Hứa thị thở dài: "Ngày trước ở nhà, cha mẹ nâng niu, ta cũng có mấy người bạn thân thiết để cùng thêu thùa, tâm tình. Giờ ở trang viên, đám phụ nữ đó chỉ biết soi mói, ngồi lê đôi mách, nếu ta mà nói chuyện hợp với họ thì ngươi phải khóc cho ta mới đúng đấy."
Trấn nhỏ không cách bến tàu là bao. Khi họ đến nơi, Trịnh lão bá đã bày hàng sẵn. Thấy Dung Dữ đi cùng, ông lão cười hỏi: "Đây là con trai nhà ngươi đấy à?"
Hứa thị gật đầu tự hào: "Vâng, con trai ta, tên là Dung Dữ."
Rồi quay sang bảo con: "Dữ nhi, đây là Trịnh lão bá."
Dung Dữ ngoan ngoãn cúi chào: "Cháu chào Trịnh lão bá ạ."
"Ái chà, thằng bé ngoan quá! Đã ăn sáng chưa con? Có muốn ăn một cái bánh nướng không?"
Dung Dữ lễ phép đáp: "Dạ cháu ăn rồi ạ. Ông ơi, đây là món bánh Bát Tử nhà cháu tự làm, cháu nghe nói ông cũng có cháu trai, cháu biếu tiểu ca ca một ít để ăn quà ạ."
"Thằng bé này tinh ý thật đó!" Trịnh lão bá không khách sáo, vui vẻ nhận lấy.
Ở phía bên kia, Đại Tráng vừa thấy bóng dáng Hứa thị đã vội vàng kéo theo đám bạn nhỏ chạy ùa tới. "Thím ơi, cho cháu một bát chè! Cả mấy đứa bạn cháu cũng muốn mua nữa ạ."
Đại Tráng vỗ ngực dõng dạc bảo đám bạn: "Chè hôm qua ta uống là do thím đây làm đấy, các ngươi nếm thử đi, ngon cực!"
Hứa thị mỉm cười: "Mấy đứa nhỏ này hôm nay dậy sớm thật đấy."
"Dạ, vốn cháu còn định ngủ nướng thêm lát nữa, nhưng bọn nó cứ nhất quyết đòi cháu dẫn ra đây mua chè bằng được ạ." Đứng sau lưng Đại Tráng là mấy cậu nhóc khoảng bảy, tám tuổi, đứa nào đứa nấy trông đều kháu khỉnh, lanh lợi.
Đám trẻ xếp hàng ngay ngắn để trả tiền, đứa nào đứa nấy cầm bát chè mà húp lấy húp để. Bỗng một đứa nhìn sang mâm bánh, tò mò hỏi: "Thím ơi, cái này là cái gì ạ?"
Dung Dữ nhanh nhảu giới thiệu: "Đây là bánh Bát Tử, các ngươi có muốn nếm thử không ạ?"
"Bọn ta được nếm thử sao?"
"Dạ được chứ ạ." Dung Dữ gật đầu khẳng định.
Mấy đứa nhỏ nếm thử một miếng, Đại Tráng trợn tròn mắt thốt lên: "Ngon quá!"
"Đúng thế, bánh mềm mềm, dai dai, thích thật đấy!"
"Ta cũng muốn ăn, nhưng ta chỉ còn mỗi một văn thôi..." Một cậu bé tiu nghỉu nói.
"Ta cũng còn một đồng này, hay chúng ta chung tiền mua một cái đi!"
Đại Tráng nhìn bánh thèm thuồng nhưng tiền trong túi không đủ. Trịnh lão bá thấy vậy liền gọi: "Đại Tráng lại đây, thím con đặc biệt để phần cho con này, mau nếm thử đi."
"Oa, cháu cảm ơn thím ạ!"
Đại Tráng vốn tính hào phóng, cậu nhóc ăn một cái còn một cái thì chia nhỏ cho đám bạn xung quanh. Cả một góc bến tàu bỗng chốc trở nên náo nhiệt bởi tiếng cười đùa của lũ trẻ.
Khi mặt trời lên cao, dòng người đi làm đổ về bến tàu ngày một đông. Chè bán rất chạy, trong lúc Hứa thị luôn tay múc chè thì Dung Dữ cũng không quên chào hàng món bánh Bát Tử. Hắn ăn nói nhanh nhẹn, chẳng hề e ngại, khiến nhiều người sau khi ăn chè xong cũng tò mò mua thêm vài chiếc mang về cho con nhỏ ở nhà.
Chẳng mấy chốc, số bánh mang theo buổi sáng đã bán sạch sành sanh. Dung Dữ mân mê những đồng tiền "tươi mới ra lò" trên tay, quan sát thật kỹ. Đây là lần đầu tiên hắn được tận mắt thấy và chạm vào tiền cổ.
Buôn bán hôm nay còn thuận lợi hơn hôm qua. Thậm chí chưa đến buổi trưa, hàng của Hứa thị đã hết sạch. Khi có khách đến hỏi mua vào tầm đứng bóng, Trịnh lão bá cười bảo: "Nước đường hết từ sáng sớm rồi ạ, mai lại ghé sớm nhé!"
"Hết nhanh thế cơ à? Vậy mai ta phải ra sớm mới được. Thôi, cho ta lấy cái bánh nướng vậy."
Trịnh lão bá cười hỉ hả. Mấy ngày nay nhờ hàng của Hứa thị đắt khách mà hàng bánh nướng của ông cũng được thơm lây, bán chạy hơn hẳn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
