Thân thể của Dung Dữ đã chuyển biến tốt hơn nhiều, ít nhất là tinh thần đã phấn chấn hẳn lên, hắn cũng có thể xuống giường đi lại được rồi. Những lúc rảnh rỗi, hắn thường đi dạo quanh trang viên. Sân vườn nơi đây vốn không lớn, tính cả quản trang và mấy người giúp việc tạp vụ, tổng cộng cũng chỉ có năm người.
Đám người này đối với gia đình Dung Dữ luôn giữ thái độ hờ hững, coi thường, thậm chí đôi khi còn buông lời mỉa mai, châm chọc đầy ác ý.
Về chuyện này, Dung Dữ lại nhìn nhận rất rõ ràng, đây chính là bàn tay sắp đặt của bà nội nguyên thân — vị thê thiếp của nhà giàu nhất kia. Tuy nhiên, hắn chẳng buồn so đo với bọn họ. Hắn đã sớm nghe ngóng được những thông tin cần thiết: trang viên này tên gọi Tiểu Nguyệt Trang, nằm cách huyện thành hơn hai mươi dặm đường. Phụ cận có vài ngôi làng nhỏ, mà gần nhất chính là Thanh Tuyền Trang.
Cứ vào ngày mồng tám, mười ba và mười lăm âm lịch hằng tháng, dân làng quanh đây cùng người dân các vùng lân cận đều đổ về phố Phượng Tường để họp chợ.
Ở một diễn biến khác, Hứa thị cùng Nhược Vân rủ nhau lên ngọn núi gần đó hái ít rau dại, thầm tính toán những lúc trong nhà cạn lương thực thì có cái để bỏ bụng. Tuy ở trang viên họ vẫn có cơm ăn, nhưng Dung An thường xuyên về muộn lại phải làm việc nặng nhọc tốn sức, lúc trở về nhà chẳng còn gì để lót dạ.
"Dữ Nhi, con đi đâu thế này? Xem con đổ mồ hôi đầm đìa kìa." Hứa thị thấy con trai trở về liền ân cần hỏi han.
"Mẹ, con chỉ đi dạo quanh trang viên một chút thôi."
"Con trai của ta phải cẩn thận một chút, trong cái trang viên này kẻ lòng dạ hiểm độc nhiều lắm, phải biết phòng người mới được." Đây chẳng phải do Hứa thị cay nghiệt, mà bởi từ lúc Dung Dữ mới lên ba, nàng đã từng nếm trải không ít thiệt thòi dưới tay những người này.
"Vâng, thưa mẹ, con biết rồi. Con chỉ nghĩ thân thể mình yếu nhược, đi lại vận động nhiều một chút cũng tốt cho sức khỏe!"
Hứa thị gật đầu bảo: "Cũng đúng, có điều lần sau để mẹ đi cùng, con đi một mình mẹ cứ thấy không yên tâm."
Dung Dữ ngoan ngoãn đáp: "Con biết rồi mẹ."
Nói đoạn, hắn nhìn thấy một thứ trông rất quen mắt nhưng chưa dám khẳng định, bèn hỏi: "Mẹ, đây là cái gì ạ?"
Hứa thị cười nói: "Đây là cây sắn, vốn dĩ là không ăn được, nhưng Vân di của con cứ bảo cái này trông có vẻ ăn được nên nhất định phải mang về."
Củ sắn nếu ăn trực tiếp chắc chắn sẽ trúng độc, nhưng lại có thể đem mài thành bột. Dung Dữ quan sát mấy củ sắn rồi nói: "Mẹ, cái này có thể mài lấy bột để làm viên trôi nước ăn đấy ạ."
"Hửm?" Hứa thị thấy con trai mang vẻ mặt nghiêm túc, hiếu kỳ hỏi: "Làm sao con biết được?"
"Mẹ, lần trước con nằm mơ, trong mộng có một vị lão thần tiên đã chỉ bảo cho con."
Dung Dữ đã suy tính kỹ, dù sao hắn cũng không phải là nguyên thân, thay vì để sau này mọi người phát hiện ra sự khác thường, chi bằng bây giờ cứ mượn chuyện này để lót đường trước.
"Lão thần tiên sao?"
Dung Dữ gật đầu khẳng định: "Lão thần tiên đã dạy con rất nhiều thứ, con đều ghi nhớ cả."
Hứa thị không giống như những bậc cha mẹ thông thường hay nghi ngờ lời con trẻ. Thấy dáng vẻ nghiêm túc của con trai, nàng mỉm cười: "Vậy chúng ta cứ thử xem sao, nếu thực sự ngon thì cả nhà mình lại có phúc ăn uống rồi."
Dung Dữ khẽ nở nụ cười nhạt, ấm áp nói: "Mẹ là tốt nhất."
Nhà họ ở tại sân sau, trước đây Dung An có dựng tạm một gian bếp nhỏ đơn sơ. Dung Dữ khệ nệ chuyển sắn vào bếp, Hứa thị thấy con trai tự mình động tay thì xót xa cực kỳ, vội vàng gọi: "Mau đặt xuống đi, để mẹ làm cho là được rồi."
Mới đi có vài bước mà Dung Dữ đã bắt đầu thở dốc kịch liệt, khiến Hứa thị đau lòng không thôi. Thuốc thang trong nhà cũng chẳng còn bao nhiêu, hiện giờ tuy có cha là Dung An đi làm ở bến tàu, nhưng tiền bạc kiếm được chẳng thấm thía vào đâu. Nếu con trai bây giờ mà có mệnh hệ gì, nàng thật sự chẳng biết phải sống sao.
"Mẹ, con không sao đâu."
"Được rồi được rồi, con chỉ cần đứng chỉ dẫn thôi, để mẹ làm." Hứa thị bất lực nhìn con trai nói.
Nhược Vân cũng cười góp vui: "Tiểu thiếu gia, có việc gì cứ để Vân di làm cho."
Dung Dữ tự biết rõ sức khỏe của mình nên gật đầu: "Vậy làm phiền Vân di rồi." Hắn chỉ dẫn tiếp: "Mẹ, trước tiên hãy gọt sạch vỏ sắn đi ạ."
Hứa thị tay chân lanh lẹ, chẳng mấy chốc đã gọt xong. Từng củ sắn hiện ra trắng nõn nà, nàng cười nói: "Trông nó trắng trẻo thế này, biết đâu thực sự ăn được đấy."
"Mẹ, sắn này không được ăn tùy tiện đâu, nhất định phải mài thành bột mới dùng được."
"Được, mẹ biết rồi."
"Mẹ, giờ hãy cắt sắn thành từng khối rồi cho vào nồi hấp." Vốn dĩ nếu ở hiện đại thì có thể dùng máy xay để đánh nát, nhưng ở cổ đại không có những thứ đó, chỉ có thể dùng phương pháp thủ công.
Sau khi thấy sắn đã mềm, Dung Dữ tiếp tục chỉ dẫn: "Mẹ, dùng một miếng vải trắng sạch, vừa cho nước vào vừa mài ngay trên mặt vải ấy."
"Cái món này xem ra cũng kỳ công thật đấy." Nhược Vân cười nói.
Hứa thị cũng vui vẻ hớn hở: "Cực một chút cũng chẳng sao, hiếm khi Dữ Nhi có tinh thần như vậy, ta cứ chiều theo cho nó chơi một chút."
Thực ra Hứa thị cũng chẳng kỳ vọng con trai có thể làm ra được thứ gì ra hồn, chẳng qua ngày thường hắn cứ ủ rũ héo úa, hôm nay thấy hắn phấn chấn nên nàng mới thuận theo ý con.
Hai người họ rất nhanh đã hứng được một chậu nước đầy tinh bột. Hứa thị nhìn rồi cười nói: "Nước này trông đục ngầu, để mẹ đi đổ đi."
"Đừng mẹ, chính là phải dùng nước này đấy ạ."
"Hả?" Hứa thị có chút không dám tin vào tai mình.
"Mẹ, người cứ tin con, để lắng xuống một lát là sẽ ổn thôi." Dung Dữ nghiêm túc khẳng định.
"Vậy còn đống bã trắng tinh ở phía trên này dùng để làm gì?"
"Mẹ, đó là cặn bã thôi, chúng ta không cần đến đâu."
"Chuyện này..." Tuy còn chút hoài nghi, nhưng Hứa thị vẫn chọn tin tưởng con trai mình.
Chẳng mấy chốc, nước đã trong lại. Dung Dữ cười bảo: "Mẹ, được rồi đấy ạ."
"Vậy... giờ làm thế nào tiếp?"
Nhược Vân cũng có chút kinh ngạc: "Ơ kìa, thực sự có bột này."
Dung Dữ cười giải thích: "Bột này có thể làm viên trôi nước đường, cũng có thể làm cả bánh Bát Tử Cảo nữa."
"Viên trôi nước đường à? Cái này thì ta biết làm. Tiểu thư, người mau đi nghỉ ngơi đi, để ta làm cho."
Làm bột sắn vốn là việc nặng nhọc, Nhược Vân lại đang mang thai nên Hứa thị không mấy khi để nàng ấy động tay động chân. Nay việc nặn trôi nước nhẹ nhàng hơn, nàng ấy liền giành lấy phần việc này. Thấy Nhược Vân tích cực như vậy, Hứa thị cười đáp: "Vậy thì giao cho ngươi đấy."
"Chỉ tiếc là nhà chúng ta hết đường mất rồi." Nhược Vân có chút nuối tiếc nói.
Dung Dữ nghe thấy không có đường thì trong lòng hơi hụt hẫng, nhưng cảm giác đó cũng chỉ thoáng qua. Hứa thị nhìn thấy liền mỉm cười: "Để ta sang nhà Tôn bà bà mượn một ít, không đáng là bao."
Tôn bà bà cũng là người bị đưa đến trang viên này, tâm tính không xấu nhưng cái miệng thì chẳng bao giờ tha cho ai, lại còn rất hay mắng người.
"Vâng, hay là để ta đi cho!" Nhược Vân do dự một lát rồi nói. Tính Tôn bà bà hỉ nộ vô thường, nếu bà ấy có nổi trận lôi đình mà mắng chửi thì cứ để bà ấy mắng nàng, chứ không thể để bà ấy mắng tiểu thư nhà mình.
Dung Dữ thấy Nhược Vân lo lắng như vậy thì mỉm cười: "Để con đi cho ạ. Tôn bà bà tuy hung dữ thật, nhưng chắc chắn chẳng lẽ lại đi bắt nạt một đứa trẻ như con sao?"
"Chuyện này..."
Hứa thị cười bảo: "Dữ Nhi muốn đi thì cứ để nó đi. Tôn bà bà chỉ là khẩu xà tâm phật thôi, con người bà ấy vẫn tốt lắm, Dữ Nhi đừng sợ!"
Thấy con trai chủ động muốn ra ngoài giao tiếp, trong lòng Hứa thị vui mừng không sao tả xiết, nhưng nàng vẫn lặng lẽ giấu kín, không biểu hiện ra ngoài.
"Tiểu thư..."
"Nhược Vân, đừng lo lắng, Dữ Nhi cũng lớn rồi mà." Hứa thị trấn an nàng ấy.
"Vâng, mẹ cứ yên tâm, con đi ngay đây ạ."
Chương 3.2: Ngoài ý muốn
Tuy Dung Dữ mới tới nơi này chưa được mấy ngày, nhưng hắn đã sớm biết danh Tôn bà bà. Nguyên nhân chẳng có gì khác, chính là vì tiếng mắng người của bà ngày nào cũng văng vẳng bên tai hắn.
Dung Dữ lần theo con đường nhỏ tìm đến nhà bà. Sau khi gõ cửa và đứng đợi một lát, hắn liền nghe thấy bên trong có tiếng người đang lớn giọng mắng mỏ:
"Trời cao đất dày ơi! Kẻ thất đức nào đã giẫm nát mấy cây rau mầm của ta rồi? Thật là thiếu giáo dục mà! Sinh con trai chắc chắn là không có tiền đồ, đúng là đại thiếu đức, lại đi bắt nạt một mụ già này à!"
Dung Dữ lại gõ cửa thêm lần nữa. Lần này Tôn bà bà đã nghe thấy, bà vừa đi ra mở cửa vừa cằn nhằn:
"Kẻ nào đấy? Giữa buổi trưa thế này không ở nhà mà nằm thây ra, gõ cái gì mà gõ!"
Dung Dữ khẽ gọi: "Tôn bà bà, là cháu ạ!"
Tôn bà bà vừa mở cửa ra đã trông thấy một đứa trẻ gầy gò, nhỏ thó, trông đến là xanh xao héo hắt.
"Tôn bà bà, cháu là người ở sân sau, tên là Dung Dữ. Cháu có thể xin mượn bà một ít đường được không ạ?" Lúc nhìn thấy Tôn bà bà, Dung Dữ có chút sững sờ. Bà trông chừng năm mươi tuổi, đường nét khuôn mặt không hề xấu, chỉ là thường xuyên cau mày nên giữa trán hằn lên những vết nhăn rất sâu.
"Ồ, là tiểu thiếu gia của Dung gia đấy à." Tôn bà bà nhìn Dung Dữ gầy yếu nhỏ bé, trong lòng bỗng dâng lên niềm trắc ẩn. Vị tiểu thiếu gia này không giống đám trẻ con nghịch ngợm trong trang viên, sức khỏe lại không tốt, cũng chẳng làm điều gì xấu, bà tự nhiên sẽ không mắng hắn. Huống hồ... đây cũng coi như là chủ tử.
"Vâng ạ, Tôn bà bà xem có tiện không ạ?" Dung Dữ nở một nụ cười hiền lành.
Tôn bà bà cũng cười đáp: "Được chứ, vào trong nhà đi cháu."
"Cảm ơn Tôn bà bà, bà thật tốt!" Dung Dữ mỉm cười đi theo bà vào trong.
Tôn bà bà từ trong ngăn tủ lấy ra một gói đường nhỏ. Thời đại này đường rất đắt đỏ, chỉ những lúc đi thăm họ hàng người ta mới nỡ mua một ít, nên bà cũng chẳng có nhiều. Dung Dữ đưa cái bát qua, tươi cười nói: "Bà cho cháu một chút là được rồi ạ, đợi ngày mai cha cháu đi chợ mua về sẽ đem trả bà ngay."
Thấy Dung Dữ ngoan ngoãn khác hẳn đám "khỉ con" trong trang viên, Tôn bà bà cười bảo: "Chút đồ mọn này thì trả treo cái gì, sau này có thiếu thốn gì cứ sang tìm bà là được."
"Có mượn có trả, lần sau mượn mới không khó ạ. Cháu cảm ơn bà." Dung Dữ đón lấy bát đường.
"Cháu cần đường trắng để pha nước uống à?" Tôn bà bà hỏi.
"Dạ không phải, mẹ làm món ăn vặt cho cháu, đợi làm xong cháu sẽ mang sang biếu bà một bát." Dung Dữ vui vẻ nói.
"Thôi không cần đâu, để cho đám trẻ các cháu ăn đi. Bà già rồi, chẳng thiết tha gì nữa."
"Ngon lắm bà ạ, đợi mẹ làm xong cháu nhất định sẽ mang qua cho bà." Dung Dữ cười lễ phép: "Bà ơi, vậy cháu xin phép về trước ạ."
"Ừ, đi đứng cẩn thận kẻo ngã nhé!" Tôn bà bà nhìn cái dáng người mảnh khảnh của hắn mà không khỏi lo lắng. Bà đứng dõi mắt nhìn theo cho đến khi Dung Dữ đi khuất mới xoay người vào nhà.
Lúc Dung Dữ rời đi, khi còn đứng trong sân nhà Tôn bà bà, hắn dường như nghe thấy một giọng nói trẻ con trong trẻo đang reo hò đòi ăn thử món gì đó ngon lắm. Nhưng khi hắn ngoảnh đầu lại nhìn thì chỉ thấy mỗi mình Tôn bà bà. Điều này khiến Dung Dữ cứ ngỡ mình chưa tỉnh ngủ hẳn. Mấy ngày nay hắn cứ hay nằm mơ, mơ thấy một đứa nhỏ cứ gào thét mắng người, ồn ào vô cùng.
Vừa về đến cửa nhà, Dung Dữ đã gọi lớn: "Mẹ ơi, con về rồi!"
Hứa thị đã đứng đợi ở cửa từ lâu, thấy con trai thực sự mượn được đường về, nàng không khỏi kinh ngạc: "Tôn bà bà nói sao con?"
"Bà bảo chút đồ này không cần trả, nhưng con nói là nhất định phải trả. Đợi cha về mua đường sẽ đem sang cho bà ạ."
"Bà ấy có mắng con không?" Hứa thị quan tâm hỏi.
Dung Dữ lắc đầu: "Tôn bà bà tốt lắm mẹ ạ!" Hắn còn bổ sung thêm: "Con còn hứa với bà là khi nào nấu xong chè sẽ mang sang biếu bà một bát."
"Dữ Nhi của chúng ta thật là ngoan!" Hứa thị không tiếc lời khen ngợi. Tôn bà bà mắng người rất dữ, trẻ con trong trang viên này đứa nào cũng từng bị bà mắng qua. Thấy con trai vui vẻ hớn hở như vậy, nàng mới tin là hắn thực sự không bị Tôn bà bà trách mắng.
Lúc này, Nhược Vân đã đun sôi nước xong. Dung Dữ nhìn đống bột sắn mà trong lòng khấp khởi vui mừng. Hắn thầm nghĩ nếu sau này có tiền, mua thêm một con trâu hoặc một con dê, ngày nào cũng có thể được uống trà sữa rồi.
"Tiểu thiếu gia, bột sắn này làm thế nào tiếp đây?"
"Cứ nặn thành những viên trôi nước nhỏ là được ạ!"
Nhược Vân tay chân lanh lẹ, chẳng mấy chốc đã nặn xong rất nhiều viên nhỏ. Nàng thả chúng vào nồi, chỉ một lát sau tiếng nước sôi ùng ục đã đẩy những viên bột nổi lên mặt nước. Nhược Vân vớt những viên trân châu nhỏ ra bát, Dung Dữ liền nhhắn tay thêm đường vào.
Nàng ấy cười nói: "Tiểu thiếu gia nếm thử trước xem có ngon không nào?"
Dung Dữ gật đầu, ăn thử một miếng. Viên bột mềm dẻo, thơm ngọt, đúng là hương vị trong ký ức của hắn. Cảm thấy ngon, hắn vội bảo: "Mẹ, mẹ cũng nếm thử đi!"
Dung Dữ mớm cho Hứa thị một miếng. Nàng ăn xong cũng không khỏi gật đầu tán thưởng: "Ngon thật, không ngờ củ sắn này lại có thể ăn được như thế."
"Vân di, dì cũng ăn đi!" Dung Dữ lại mớm cho Nhược Vân.
Nàng ấy ăn một ngụm, cũng không nhịn được mà cảm thán: "Ngon quá, vẫn là tiểu thiếu gia nhà ta thông minh, nếu không ta làm sao được ăn món ngon thế này."
"Vậy bây giờ con mang một ít sang cho Tôn bà bà nhé?"
"Ừ," Hứa thị gật đầu, "nhưng con phải đi đứng cẩn thận đấy."
"Con biết rồi ạ!" Dung Dữ bưng bát, đi đường vô cùng thận trọng.
Lại nói về Tôn bà bà, lúc nghe tiếng gõ cửa bà định mở miệng mắng người, nhưng chợt nhớ đến lời Dung Dữ nói lúc nãy nên đã kìm lại. Khi mở cửa ra, quả nhiên thấy hắn đang khép nép bưng bát chè sang.
"Tôn bà bà, cháu biếu bà ạ!"
"Ái chà, tiểu thiếu gia của ta, con thật sự mang sang cho bà đấy à?"
Dung Dữ gật đầu: "Đa tạ bà đã cho cháu mượn đường."
"Đây là những viên bột nhỏ, người già cũng ăn được, bà nếm thử xem ạ. Cháu về đây."
"Đứa nhỏ này thật ngoan quá, vào nhà ngồi chơi chút đã nào?"
Dung Dữ lắc đầu từ chối: "Mẹ đang đợi cháu ở nhà ạ, để lần sau cháu lại sang bà chơi."
"Được, được, đúng là một đứa trẻ ngoan." Tôn bà bà cười nhìn theo dáng vẻ hiểu chuyện của hắn.
Đứng ở cửa nhà bà, Dung Dữ lại nghe thấy giọng nói kỳ lạ kia: "Cái gì ngon thế, cho ta nếm thử với, cho ta nếm với! Ngửi mùi ngọt quá, thèm chết mất thôi!" Câu nói nghe có chút tội nghiệp và đáng thương.
Dung Dữ nhìn quanh gian nhà của bà rồi hỏi: "Tôn bà bà, trong nhà bà có trẻ con ạ?"
Tôn bà bà cười đáp: "Trong nhà này chỉ có mỗi mụ già này thôi."
Dung Dữ gật đầu: "Vâng, vậy cháu về trước ạ."
"Ừ, cẩn thận nhé." Bà gật đầu, rồi sực nhớ ra điều gì liền gọi: "Đúng rồi, con đợi một chút." Bà xoay người lấy hai quả trứng gà đưa cho hắn: "Cầm lấy mà bồi bổ thân thể."
"Không, không đâu, con không thể nhận được!"
"Bé ngoan, bà không thể ăn không đồ của con được, mau cầm lấy đi."
Nhìn hai quả trứng trong tay, Dung Dữ gật đầu cảm ơn: "Cháu cảm ơn bà ạ."
Sau khi Dung Dữ đi khuất, Tôn bà bà nếm thử mấy viên bột nhỏ, thấy đúng là rất ngon, vừa mềm vừa dẻo. "Đứa nhỏ này đúng là ngoan ngoãn, chỉ là gầy quá, chẳng giống đám trẻ nghịch ngợm kia chút nào, thật khiến người ta xót xa." Bà không khỏi cảm khái.
Dung Dữ về đến nhà, ăn bát chè mà Hứa thị đã để phần cho. Cảm giác ấm áp lan tỏa trong dạ dày, hắn thấy dễ chịu hơn hẳn. Cơm trong trang viên toàn là gạo lức, có khi còn chẳng có mà ăn. Thân thể hắn vốn yếu, ăn gạo lức vào là dạ dày lại "biểu tình".
Cũng chẳng trách được nguyên thân sức khỏe kém, ngày nào cũng ăn thứ lương thực thô như vậy thì sao mà tốt lên được. Không chỉ mình hắn, mà cả nhà ba người bọn họ ai nấy đều có vẻ xanh xao vàng vọt, chỉ có Dung Dữ là trông còn khá hơn chút, vì hắn bị bệnh nên suốt ngày ở trong phòng, nước da trắng trẻo hơn.
"Con trai của ta, hai quả trứng này ở đâu ra vậy?"
"Tôn bà bà cho con ạ. Con đã từ chối mãi mà bà cứ nhất định bắt nhận." Dung Dữ có chút bất lực nói: "Tôn bà bà thật là tốt quá."
Hứa thị nghe vậy thì không dám tin vào tai mình. Nàng đã đến đây bao nhiêu năm rồi, còn lạ gì tính khí bà ấy, vừa hay mắng người lại vừa bủn xỉn, vậy mà qua lời con trai sao nghe như biến thành một người khác vậy.
"Vậy con đã tạ ơn bà ấy chưa?"
Dung Dữ gật đầu: "Tự nhiên là con đã tạ ơn rồi ạ."
"Ừm, vậy thì tốt!"
Đúng lúc này, ngoài cửa đột nhiên truyền đến tiếng gọi thất thanh: "Tẩu tử! Tẩu tử mau ra xem này, Dung ca bị trẹo lưng rồi!"
Hứa thị vội chạy ra xem thì thấy một gã hán tử đang cõng Dung An trên lưng, Dung An lúc này đã đau đến mức mồ hôi vã ra như tắm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
