Không đợi cho Cố Tây truy hỏi, Cố Đông đã nói tiếp: “Mẹ bị ung thư, lúc ba được đưa vào phòng giải phẫu liền kiểm tra ra, nhưng mẹ lại gạt chúng ta, hôm nay anh đi hỏi bác sĩ, bác sĩ nói, nếu như hiện tại chữa trị, cơ hội sống rất lớn, nếu còn kéo dài sẽ rất nguy hiểm. Anh nói chuyện này với em, không phải làm em không đi học mà phải đi làm, trong khoảng thời gian này, anh cần em chiếu cố ba mẹ, còn anh sẽ đi đòi tiền bồi thường, chờ đến khi lấy được tiền, chúng ta sẽ chữa bệnh cho ba mẹ trước, còn học phí của em, anh sẽ nghĩ cách, nếu em còn coi anh là anh trai, vậy thì nghe anh đi.”
Bầu không khí lập tức trở nên áp lực. Cố Tây dựa vào khung cửa, ngồi xổm xuống, thống khổ ôm đầu khóc ô ô.
Cố Đông nghe thấy em trai khóc, cũng không có an ủi, trong nhà xảy ra quá nhiều biến cố, để Cố Tây phát tiết cảm xúc cũng tốt, nếu để em ấy nghẹn lâu quá sẽ xảy ra chuyện mất.
Chờ đến khi mì nấu xong.
Cố Đông dùng chân đá đá em trai đang ngồi xổm trên mặt đất, giọng điệu nhẹ nhàng nói: “Em đã lớn như vậy rồi, mà lại cứ khóc nước mắt nước mũi tèm nhem giống như khi còn nhỏ vậy, chạy nhanh rửa mặt đi ăn mì đi.”
Vì vậy liền gật đầu, lại dặn dò hai câu, bà biết Cố Đông thận trọng, cho nên cũng yên tâm.
Ba người ăn mì, Cố Tây xách nước ấm cho mẹ ngâm chân, lại giúp anh trai dọn dẹp chén đũa.
Trong phòng tắt đèn....
Cố Đông nằm ngiêng thân thể ở trên giường gỗ, nhìn cái xe nôi bằng gỗ dưới ánh trăng, có một thân thể nho nhỏ mềm mại đang nằm, hô hấp đều đều, thân thể còn mang theo mùi sữa.
Đậu Giá vẫn còn sống.
Nghĩ đến chuyện đời trước, bởi vì không có tiền giao tiền thuốc men, chỉ có thể nhìn con trai thống khổ khóc nỉ non, cho dù có dùng thuốc cũng là loại thuốc rẻ tiền nhất, bởi vì máu của Đậu Giá là máu gấu trúc, mỗi lần bé giải phẫu, cậu đều lo lắng hãi hùng, rất sợ bệnh viện không có máu cung cấp cho con trai, người mà Cố Đông cảm thấy có lỗi nhất chính là con trai của cậu, là cậu tự mình quyết định muốn mang con trai đến thế giới này, nhưng lại không có năng lực làm Đậu Giá khoẻ mạnh sống một cuộc sống tốt lành.
Là cậu có lỗi với Đậu Giá.
Đời trước, những lời nói của bác sĩ nói với Cố Đông, vẫn luôn tuần hoàn trong đầu của cậu.
Nếu như có thể làm Thánh Thủ của khoa nhi đồng ở Kinh Đô ra tay trị liệu, bệnh này không là gì cả. Nhưng vị bác sĩ kia đã không còn ngồi khám bệnh nữa, cho dù cậu có đến đó cũng vô ích, người thường làm sao có thể mời được vị kia rời núi, trừ khi là có quan hệ, tôi nghe nói người nhà họ Ngôn quan hệ với vị kia rất tốt.......
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

