Hiện tại mẹ cậu vẫn còn mạnh khoẻ đứng trước mặt cậu, trong lòng có biết bao nhiêu lời muốn nói nhưng cuối cùng chỉ thốt lên một câu ngắn gọn: “Mẹ.”
Khoé mắt của Vương Bình cũng ướt, “Không sao đâu, mẹ bảo đảm, nhà chúng ta nhất định sẽ vượt qua cửa ải khó khăn này.”
Ở Cố gia, tính tình của Cố Nhất Dân vừa thành thật lại không biết cách ăn nói, trước kia khi hai anh em Cố Đông vẫn còn nhỏ, Cố Nhất Dân đi ra ngoài làm việc, luôn là bị người khác cắt xén chút tiền lương, cho dù là ra ruộng làm việc nhà nông cũng bị người ta chiếm tiện nghi, mượn nông cụ không trả, vào lúc thu hoạch mọi người đều phải dùng, trong thôn biết Cố Nhất Dân dễ nói chuyện, liền đi mượn dùng trước, cho nên việc thu hoạch của cố gia liền bị chậm trễ.
Loại việc nhỏ như vậy quá nhiều.
Trong nhà, đàn ông quá mềm yếu căng không dậy nổi, Vương Bình đành phải đứng ra, ai dám khi dễ người nhà họ cố, bà sẽ lập tức xé rách da mặt tới cửa nói rõ lí lẽ với người đó, xảy ra vài lần, liền không ai dám chọc, nhưng lại ở sau lưng nói Cố Nhất Dân hèn nhát cưới phải cô vợ đanh đá dạy không được.
Bị người khác ở sau lưng phê bình, tính cách của Vương Bình càng ngày càng hiếu thắng, bà cũng không phải người đàn bà đanh đá càn quấy, ngược lại còn là người kiên định chịu làm việc lại cần mẫn, từ trong nhà cho tới ngoài ngõ, đối đãi hai đứa con trai rất là yêu thương, thường thường còn nói, cho dù nghèo tiền nghèo bạc cũng không thể nghèo cốt khí, cái gì có thể mất nhưng không thể mất lương tâm.
Tính cách của Cố Đông là ảnh hưởng từ mẹ.
Sau khi hoà hoãn cảm xúc, trên mặt Cố Đông xuất hiện ngượng ngùng, Vương Bình thấy vậy, cũng lộ ra một nụ cười, sau đó liền mở miệng an ủi con trai cũng như tự an ủi chính mình.
“Không sao rồi, không sao rồi.”
Cố Đông biết tính cách của mẹ mình rất hiếu thắng, cậu quyết định tạm thời sẽ không nói cho mẹ biết chuyện cậu định đưa Đậu Giá đi.
Cả ngày nay, Cố Đông chưa có ăn cơm, cũng không có tâm trạng để ăn uống, nhưng vẫn đi phòng bếp nấu mì. Cố Tây đi theo anh trai, nép ở cửa, hạ quyết tâm nói: “Anh, hôm nay em đã hỏi qua Lượng Tử, Hải Thành đang thiếu công nhân, nếu em đi công trường làm việc, một tháng có thể kiếm được một hai vạn ——”
Cố Đông cắt ngang lời của em trai nói: “Cố Tây, em đừng có làm bậy, chuyện trong nhà anh sẽ nghĩ cách.”
Cố Tây sốt ruột nói: “Anh, anh làm gì có cách nào mà nghĩ? Ba là vì đi đón em mới bị tai nạn xe cộ, gáng nặng trong nhà không thể để một mình anh gánh được, em cũng đã trưởng thành rồi, có thể làm việc kiếm tiền."
“Đã tìm được tên tài xế gây tai nạn.”
Hiện tại vẫn còn chưa tìm được, nhưng ở đời trước, nửa tháng sau sẽ tìm được tên tài xế đó. Cố Đông biết trước tình huống, dự định ngày mai sẽ đi giải quyết chuyện này, đời này cho dù phải sử dụng bất kỳ thủ đoạn nào, cũng phải lấy cho được tiền bồi thường.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)