Cố Đông vừa ôm Đông Cô ra ngoài, phía sau cũng vang lên tiếng bước chân trầm ổn, sau đó nhìn thấy Ngôn Tự Xuyên dùng vân tay mở cửa.
Bố cục trong nhà hẳn là cũng giống với nhà của Bùi Lâm, diện tích khoảng 200 mét vuông với bốn phòng, nhưng vách tường ngăn cách phòng khách và phòng ăn đã bị Ngôn Tự Xuyên đả thông, nhìn vào có vẻ trống rỗng và rộng mở, nhà cửa trang trí theo tông màu đen xám lãnh đạm, thoạt nhìn căn phòng không khác gì thời tiết bên ngoài, lạnh như băng. Trong phòng bài trí, trưng bày đồ vật ngay ngắn trật tự, không hề có một tia hỗn loạn nào, không giống như là nơi thường xuyên có người sinh hoạt.
“Phốc phốc ~”
Đông Cô không quan tâm nhà ở trang hoàng thế nào, lúc này nhóc đang cao hứng phun bong bóng, một đôi mắt hạnh to tròn ướt dầm dề, sáng lấp lánh mà nhìn Cố Đông.
Ngôn Tự Xuyên cởi ra áo khoác tây trang, chỉ ăn mặc áo sơmi, lúc này Cố Đông mới phát hiện ra là do màu sắc của áo khoác bên ngoài cho nên cậu mới nhìn không ra, kỳ thật áo sơmi màu trắng của Ngôn Tự Xuyện đã bị ướt hơn phân nửa, nhưng cậu và Đông Cô lại không hề dính chút nước mưa nào.
“Ngôn Tự Xuyên.”
Ngôn Tự Xuyên mở miệng giới thiệu, nhìn thấy trong nhà nhiều ra một người xa lạ, bị người khác xâm phạm lĩnh vực tư nhân là cấm kỵ của hắn, nhưng khi —— ánh mắt quét đến vẻ mặt vui vẻ của tên nhóc đang hồng khóe mắt, còn lộ ra má lúm đồng tiền hướng hắn thổi bong bóng nước miếng, Ngôn Tự Xuyên liền thu hồi ánh mắt nhìn về phía Cố Đông nói, “Cậu có biết cách chăm sóc cho nó không?”
Nhưng khi nhìn thấy cặp mắt hạnh của đối phương hơi hơi trợn to, trong lòng Ngôn Tự Xuyên liền toát ra một loại suy nghĩ ‘Quả nhiên người mà nhóc con thích đều cùng một quốc gia ngốc nghếch như nó ’, đành phải kỹ càng tỉ mỉ nói: “Có thể giúp nó thay quần áo, thay tã giấy, uy sữa, dỗ dành cho nó ngủ không.”
Cố Đông đứng yên dưới ánh đèn, trái tim nhảy lên liên tục, vốn dĩ cậu đã làm tốt chuẩn bị sẽ bị Ngôn Tự Xuyên nhận ra, nhưng không nghĩ tới Ngôn Tự Xuyên lại đối xử với cậu giống như một người xa lạ vậy, căn bản không hề nhận ra cậu là ai. Trên thực tế bọn họ chính là hai người xa lạ, chỉ là nhân duyên trùng hợp xảy ra quan hệ mà thôi.
“Làm phiền cậu giúp nó vệ sinh sạch sẽ.”
Trong phòng chỉ còn lại Cố Đông và Đông Cô.
Cố Đông kìm nén sự hưng phấn trong lòng xuống, cúi xuống nhìn Đông Cô, Đông Cô thổi bong bóng, khanh khách cười rộ lên, trắng nõn tay nhỏ ôm cổ Cố Đông, dùng gương mặt mũm mĩm vui vẻ của bé dụi dụi gương mặt của Cố Đông để lấy lòng.
“Tiểu Đông Cô.” Khoé mắt Cố Đông phiếm hồng, nhỏ giọng lẩm bẩm.
Phòng trẻ con nằm bên cạnh phòng ngủ chính.
Phong cách trang hoàng trong phòng cùng phong cách trang hoàng của căn nhà này thật thống nhất, không có một chút ấm áp nào, như là gấp gáp bố trí ra tới, màu sắc của ánh đèn trên vách tường và sàn nhà đều là lãnh đạm, nhưng màu sắc của sô pha, ngăn tủ và xe nôi thì lại rất tươi sáng, cùng màu sắc trong phòng có chút không phù hợp.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

