Trong lòng Cố Đông cực kỳ chấn động, nhưng thân thể đầy mùi sữa của bé con và âm thanh ê a trong lòng ngực, rất nhanh đã giúp cậu lấy lại tinh thần, cậu rũ mắt không dám nhìn Ngôn Tự Xuyên, cũng may lúc này bởi vì giông tố mà trời tối đen, nếu không vừa rồi vẻ mặt kinh ngạc của cậu, nhất định sẽ khiến cho người đối diện chú ý.
Tuy rằng Ngôn Tự Xuyên là hỏi, nhưng ngữ khí lại không dung người khác từ chối, không phải là anh không lễ phép, mà là do thường xuyên ở vào địa vị cao, đã quen cách nói chuyện ra lệnh cho người khác.
Tiểu Đông Cô ở trong lòng ngực Cố Đông, rất có thể là vừa rồi đã khóc lớn, còn thường thường sẽ nấc cục, hiện tại cong lộ ra đôi mắt ướt dầm dề mà nhìn Cố Đông, vừa đáng thương lại vừa đáng yêu, Cố Đông thấy vậy, trong lòng liền hoảng loạn, nghĩ đến Ngôn Tự Xuyên không có nhận ra cậu, đối diện với vẻ mặt đáng thương của Đông Cô, Cố Đông căn bản không hề có sức phản kháng, liền nói: “Được.”
Dù đen rất lớn, nhưng cũng chịu không nổi mưa to.
Cố Đông ôm Đông Cô, một tay che chở đầu của Đông Cô mà đi song song với Ngôn Tự Xuyên, không tự giác mà đi gần hơn.
Một đường im lặng, Đông Cô rất cao hứng và ngạc nhiên nhìn ngày mưa, còn ở trong ngực Cố Đông phát ra âm thanh mềm mại, rất biết cách tìm niềm vui cho bản thân, cũng không biết trong miệng ê a nói cái gì. Trái tim của Cố Đông cũng bị giọng nói của Đông Cô làm cho mềm mại.
Hôm nay không có chuẩn bị mà bất ngờ gặp được Ngôn Tự Xuyên, làm cho Cố Đông có chút luống cuốn tay chân, nhưng sau đó, dưới âm thanh lầm bầm lầu bầu mềm mại của Đông Cô, sự kinh ngạc, luống cuống cùng khẩn trương trong lòng Cố Đông cũng dần dần bình tĩnh lại.
Đi vào thang máy, Ngôn Tự Xuyên thu dù lại, ấn tầng 30. Cố Đông thay đổi cánh tay khác bế Đông Cô, sau đó kiểm tra Đông Cô có bị ướt mưa không, lúc này mới nhẹ nhàng thở ra.
Hai năm trước ở khách sạn, Cố Đông chỉ kịp vội vàng liếc mắt nhìn người trên giường một cái, Cố Đông có thể nhận rõ bộ dáng của Ngôn Tự Xuyên đều là đến từ tin tức trên tivi của 5 năm sau. Hiện tại gần gũi quan sát, cậu cảm thấy người này rất cao, ít nhất cũng phải 1m85 trở lên, thân hình cao lớn đĩnh bạt, tràn ngập cảm giác xa cách, vừa thấy liền biết không phải người bình dị dễ gần.
Ngoại trừ đêm đó hai người phát sinh quan hệ ngoài ý muốn ra, Cố Đông nghĩ, nếu là ngày thường, có khi cả đời cậu không bao giờ có thể giao tiếp với người đàn ông này.
Đời trước, khi cậu còn làm buôn bán, có rất nhiều cô gái trẻ thích mơ mộng cầm di động, ở trước quầy hàng của cậu cùng bạn bè nói chuyện phiếm, nói thích dạng đàn ông thế nào, còn hỏi ý kiến của cậu. Cố Đông đương nhiên là tán thưởng rồi, khen ánh mắt cô gái không tồi, nhưng tính cách của mấy nam diễn viên đẹp trai trên tivi, cùng với trong hiện thực như hai thế giới, cũng không bình dân chút nào, nhưng nếu đem ra so sánh với Ngôn Tự Xuyên, chỉ có thể làm nền.
“Đinh ——”
Thang máy tới nơi, chậm rãi mở cửa ra.
Ngôn Tự Xuyên vốn định cất bước đi trước, đột nhiên nhớ đến chuyện gì, liền ấn nút cố định thang máy để Cố Đông ra ngoài trước.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
