Ngày hôm sau, Khương Ngôn Ý thức dậy nhìn thấy lựu rụng đầy sân, cả người sững sờ.
Nàng và Thu Quỳ trố mắt nhìn nhau.
"Phải gió to cỡ nào mới có thể thổi rụng hết nửa cây lựu vậy?" Thu Quỳ ngẩng đầu ngơ ngác nhìn cây lựu bên kia tường viện.
Hơn nữa gió này chỉ thổi rụng lựu thôi sao?
Sao ngay cả một chiếc lá cũng không thổi rụng?
Khương Ngôn Ý phát hiện lựu rơi xuống đất không có quả nào bị dập nát, cứ như là có người cố ý hái xuống đặt trong sân vậy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)