Mặt trời đã lên cao hơi chói mắt, Khương Ngôn Ý nheo mắt vươn vai một cái: "Thu Quỳ, em dậy từ khi nào vậy?"
Thu Quỳ nghe tiếng quay đầu lại, trên mặt không giấu được vẻ phấn khích: "Hoa Hoa, trên trời rơi lựu này!"
Khương Ngôn Ý nghe vậy ngẩn ra, đi tới xem, mới phát hiện không biết từ lúc nào trong sân rơi vào ba quả lựu, một quả bị vỡ, hai quả còn lại to đỏ có lẽ vì rơi xuống đất vườn nên vỏ cũng không bị trầy xước.
Quả bị vỡ có cuống màu nâu, chắc là đã chín rụng xuống, hai quả còn lại cuống vẫn còn xanh, không giống như tự rụng.
Khương Ngôn Ý ngẩng đầu nhìn nửa cây lựu lộ ra bên kia tường viện, nghi hoặc nói: "Chẳng lẽ đêm qua gió thổi, làm hai quả lựu này rụng xuống?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)