Dưa muối sau khi được ngâm trong nước muối giấm suốt một đêm đã ngấm vị chua chua thanh thanh. Đem xào chung với phần thịt đùi non mềm của gà tơ thái hạt lựu, tạo nên một món ăn vừa có độ mềm ngọt của thịt, lại vừa giữ được độ giòn rụm của dưa. Món bắp cải xào thì thanh mát vô cùng, còn trứng rán lại mang màu vàng ươm bắt mắt, khi cắn vào bên trong vẫn còn giữ được phần lòng đào mềm dẻo, béo ngậy.
Nhờ hôm qua đã kịp làm quen với Diệp Oanh, nên hôm nay Trọng Vân cũng mạnh dạn mở lời hỏi han: "Oanh Nhi tỷ tỷ, lát nữa chúng ta ăn món gì thế?"
Diệp Oanh cũng thích thú trêu cậu nhóc: "Chỗ bột thừa lúc nhào mì Bác Thác vẫn còn một ít, hay là tỷ làm cho mấy đệ một bát mì Sách Bính xào nhé. Sẵn tiện còn ít ngó sen với nấm thái hạt lựu thừa lại lúc nặn bánh bao chay, tỷ sẽ thái thêm chút thịt xào lên làm nhân rưới ăn kèm, rồi trộn thêm đĩa rau cần nước với dầu muối nữa. Đệ thấy thế nào?"
Trọng Vân mới nghe qua thôi mà đã thèm rỏ dãi, vội vàng dặn dò: "Món mì xào này là phải ăn lúc nóng hổi mới ngon. Tỷ tỷ khoan hãy làm vội nhé, đợi đệ mang cơm lên cho công tử rồi về hẵng hay!"
Lời còn chưa dứt, cậu nhóc đã xách hộp thức ăn chạy biến đi mất.
Diệp Oanh thấy vậy thì bật cười thích thú.
Đang lúc ấy, từ phía xa xa nơi cuối con đường mòn lát đá xanh bỗng xuất hiện một bóng dáng mảnh khảnh. Nhìn kỹ lại, thì ra là Ngọc Lộ đang đủng đỉnh tới muộn.
"Đói chết ta mất thôi! Nhanh lên Oanh Nhi, có đồ gì ăn không?"
Qua vài ngày chung đụng, Ngọc Lộ cũng nhìn ra Diệp Oanh là người có tính tình hiền lành, lại tháo vát giỏi giang. Thấy nàng thật thà, ít nói, Ngọc Lộ liền nảy sinh ý định dỗ ngọt để đùn đẩy hết những việc nặng nhọc cho Diệp Oanh, còn bản thân thì tha hồ nhàn hạ.
Nghe vậy, Diệp Oanh khẽ nhíu mày, nhưng vẫn lấy một chiếc bánh bao nóng hổi đưa cho nàng ta: "Ngươi đừng quên hôm nay đến phiên ngươi phải túc trực ở nhà bếp để đợi sai bảo đấy nhé."
"Ta biết rồi, ta biết mà." Hôm nay Ngọc Lộ bỗng dưng như biến thành một người khác, vừa nghe nhắc đến việc trực ban đã tỏ ra hăng hái lạ thường. Nàng ta đon đả: "Oanh Nhi, ngươi cứ về nghỉ ngơi cho khỏe đi. Có ta ở đây canh chừng rồi, đảm bảo sẽ không để hai đứa mình bị trách mắng đâu."
Sau khi lo xong bữa ăn cho đám hạ nhân, Diệp Oanh liền quay về phòng chợp mắt một lát. Giữa lúc đang ngủ say sưa, nàng chợt cảm thấy có người đang ra sức lay gọi mình.
Bánh đậu ư?
"Làm món bánh đậu đó đơn giản lắm. Chẳng qua chỉ là lấy đậu đã đãi vỏ đem hấp chín, giã nhuyễn rồi cho thêm chút đường vào là xong. Ngươi cứ tự làm là được mà."
Có mỗi việc cỏn con ấy mà cũng bõ công chạy hẳn về đây để gọi nàng dậy sao?
Ngọc Lộ nghe vậy lại càng tỏ ra khó chịu hơn: "Ngươi tưởng ta muốn làm phiền ngươi chắc? Tại ta làm rồi nhưng công tử không ưng, nên Bạch Thuật mới phải xuống hỏi lại đấy chứ."
Thực ra, nàng ta chịu chui rúc trong cái gian bếp nóng hầm hập như lò thiêu kia, chẳng qua cũng chỉ vì muốn giành phần mang thức ăn lên cho công tử. Mục đích là để hắn biết trong viện vừa có thêm một cô nha hoàn xinh xắn mới tới mà thôi.
Thế nhưng, lúc nàng ta cất công làm bánh mang lên, trên đầu còn cố ý cài một đóa hoa thật sặc sỡ, môi cũng thoa son đỏ chót, vậy mà chẳng những không được gặp mặt công tử, lại còn bị Bạch Thuật quở trách cho một trận.
Thậm chí, ngay cả đĩa bánh nàng ta làm công tử cũng chẳng hề ưng ý, hắn chỉ nhấp môi một chút rồi thôi.
Rõ ràng hôm qua nàng ta đã nếm thử bánh Diệp Oanh làm, công nhận là ngon thật, nhưng nàng ta tự thấy mình làm cũng đâu đến nỗi tệ cơ chứ!
"Phụt..." Diệp Oanh nghe xong thì bật cười, vẫy tay bảo nàng ta: "Ngươi lại đây, ngồi bóc vỏ đậu giúp ta đi rồi ta chỉ cách làm cho."
Ngọc Lộ vừa định bĩu môi chê bai, lại nghe nàng nói tiếp: "Nếu ngươi không chịu học, lỡ sau này có lúc phải trực một mình mà công tử lại thèm ăn món này thì ngươi tính sao?"
Quả nhiên, lời này đã thành công dỗ ngọt được Ngọc Lộ ngoan ngoãn làm theo.
Phải công nhận một điều, tài nhìn mặt gửi lời của Diệp Oanh quả thực rất chuẩn xác.
Khi bước vào bếp, nhìn thấy rổ đậu ban nãy, Diệp Oanh bèn nhón lấy một hạt miết nhẹ trên đầu ngón tay, đoạn lẩm bẩm bảo hèn chi lại thế.
"Chất lượng đậu hôm nay không được tốt, ăn vào miệng sẽ có cảm giác bị khô." Vừa nói, nàng vừa xắn tay áo lên, đổ thêm nước vào nồi rồi bắt đầu ninh cho đậu chín nhừ.
Ngọc Lộ đứng cạnh thắc mắc: "Cách này thì có khác gì cách ta làm lúc nãy đâu nhỉ?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



