Vị giác của hắn từ lâu đã bị những bát thuốc đắng chát kia tàn phá. Những món ăn thanh đạm khi đưa vào miệng hắn thì nhạt nhẽo chẳng khác nào đang nhai sáp. Dù vậy, bản thân hắn lại cực kỳ chán ghét những món ăn quá ngọt hay quá nhiều dầu mỡ, nên đương nhiên cũng chẳng thể nào làm quen được với những món ăn đậm vị, nặng mùi chốn dân dã.
Xem ra, vị tiểu trù nương mới tới này... làm rất tốt.
Ngay từ ngày hôm qua, nàng ấy đã có thiện cảm với cô nương tên Oanh nhi này. Tuy dung mạo xinh xắn, nhưng ánh mắt lại vô cùng trong veo, sạch sẽ, tuyệt nhiên không hề vương chút dã tâm nào. Giờ xem ra, nàng không chỉ có tay nghề nấu nướng xuất sắc, mà còn rất chịu khó để tâm đến chủ tử. Biết công tử phải uống thuốc đắng, chẳng cần ai phân phó đã tự mình làm sẵn điểm tâm mang lên, hơn nữa lại rất an phận, không hề mượn cớ dâng đồ ăn để tiếp cận công tử.
Nghĩ vậy, ấn tượng của Bạch Thuật đối với Diệp Oanh lại càng thêm tốt đẹp. Nàng ấy đầy vẻ hân hoan nói: "Nàng ấy ngoan ngoãn không gây chuyện, công tử nhà chúng ta lại thích những món nàng ấy làm, như vậy là vẹn cả đôi đường rồi. Từ nay về sau, cứ giao phó toàn bộ việc ăn uống của công tử cho nàng ấy chuyên tâm phụ trách đi."
Chuyện ăn uống của công tử cần phải được chăm chút tỉ mỉ, tinh tế. Còn về phần bọn họ, chẳng phải vẫn còn một vị trù nương khác lo liệu hay sao?
Suy tính của Bạch Thuật mang đậm tinh thần hy sinh cống hiến vì chủ tử là thế, nhưng Trọng Vân nghe xong lại tỏ vẻ không vui, bèn đem những chuyện lùm xùm xảy ra trong nội viện kể lại một lượt.
Nghe xong, Bạch Thuật bất giác nhíu mày.
Đi theo hầu hạ Thôi Nguyên bao năm nay, bất luận là Trọng Vân hay Bạch Thuật đều đã chứng kiến quá nhiều những kẻ mượn cớ đường hoàng để ngấm ngầm dò xét, tiếp cận chủ tử. Những lời biện bạch của Ngọc Lộ thực sự chẳng lấy gì làm cao minh, thủ đoạn thì vụng về lố bịch, dã tâm rành rành ra đó ai mà chẳng thấy. Huống hồ chi, đối phương lại còn tỏ thái độ bất mãn, không phục trước sự sắp xếp của nàng ấy.
Thường ngày, mọi việc lớn nhỏ trong viện Bạch Thuật đều tự mình nhúng tay vào làm nên vô cùng bận rộn. Vốn dĩ nàng ấy cũng chẳng muốn để tâm đến mấy chuyện vặt vãnh này làm gì, nhưng một khi kẻ đó cứ hết lần này đến lần khác sinh sự, thì những ấn tượng xấu xa trước kia sẽ lập tức cộng dồn lại.
"Cứ quan sát thêm đã." Bạch Thuật lạnh giọng lên tiếng: “Phàm là chuyện gì cũng không được quá tam ba bận. Nếu từ nay trở đi ả ta biết điều an phận thì tốt, còn nếu dám vác mặt đến quấy rầy sự thanh tĩnh của công tử thêm lần nào nữa, chúng ta lập tức tống cổ ả đi."
Sáng sớm hôm sau, Diệp Oanh đã tự rút ra cho mình một bài học kinh nghiệm. Thấy Ngọc Lộ vẫn còn đang lề mề chải chuốt, nàng chỉ hờ hững để lại một câu rồi đi thẳng vào nhà bếp.
Vì hôm nay thời gian hãy còn sớm, nàng bèn nhào bột mì trắng, tỉ mỉ nặn rồi hấp một lồng bánh bao chay.
Bên cạnh đó, nàng còn hấp thêm một lồng "Ngọc quán phế" (một món ăn cổ đại). Hạt thông cùng hạt óc chó được rang lên tỏa mùi thơm nức mũi, sau đó đem giã nhuyễn thành bột cùng với bánh quẩy chiên giòn. Mùi dầu mỡ béo ngậy hòa quyện vào nhau, thậm chí còn lấn át cả hương vị thơm ngon của nồi mì Bác Thác tôm đang sôi sùng sục trong nước hầm xương heo và xương cừu kế bên.
Đồ ăn vừa mới ra lò thì Trọng Vân cũng vừa vặn bước vào lấy bữa sáng. Cậu nhóc lập tức bị mùi thơm ngào ngạt làm cho giật nảy mình.
Đưa mắt nhìn lại, chỉ thấy những lát mì Bác Thác được trộn lẫn với thịt tôm băm nhuyễn tạo thành những vệt đỏ hồng đẹp mắt. Nổi lềnh bềnh trong bát canh là những hạt gừng thái lựu vàng óng, điểm xuyết thêm chút sắc xanh mướt của hành ngò thái nhỏ. Màu sắc đan xen rực rỡ, thoạt nhìn đã thấy vô cùng ngon miệng.
Lại nhìn sang hai chiếc lồng hấp bên cạnh. Một bên là đĩa bánh bao nhỏ xíu, trắng trẻo, mềm mịn, được nặn khéo léo với kích cỡ vừa vặn một miếng ăn. Chỉ cần nhìn qua những nếp gấp tỉ mỉ trên miệng bánh cũng đủ đoán được bên trong chứa ít nhất bốn, năm loại nhân khác nhau. Lồng hấp còn lại là một đĩa Ngọc quán phế vàng ruộm, dọn kèm với một chén nước sốt ớt đỏ tươi để giải ngấy.
Ngoài ra, nàng còn chuẩn bị thêm ba món ăn kèm được bày biện gọn gàng trong chiếc đĩa chia ngăn chỉ to cỡ bằng bàn tay: thịt gà thái lựu xào dưa muối, bắp cải xào thanh đạm và trứng gà rán.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



