Thẩm Tri Âm dễ như trở bàn tay thoát khỏi đám vệ sĩ. Cô bé bóc chiếc phù ẩn thân dán trên người ra, nghênh ngang rời đi.
Nhóc con muốn ra ngoài mua một cái lò luyện đan về để luyện dược. Cô bé lấy điện thoại gọi cho Thẩm Mộ Dã để hỏi xem nơi nào có bán. Khổ nỗi cái thế giới này chẳng còn ai biết luyện đan nữa, đương nhiên cũng không có cửa hàng nào chuyên bán lò luyện đan rồi. Cô bé bèn gửi tin nhắn hỏi thử xem thằng cháu trai tóc đỏ có biết chút gì không.
Thẩm Tri Âm: "Cháu trai, lò luyện đan mua ở đâu được thế?"
Chắc là Thẩm Mộ Dã đang trong giờ học nên chưa trả lời tin nhắn, nhưng tiểu tổ tông cũng chẳng vội, cứ thong thả đi dạo phố cái đã.
Thẩm Tri Âm cảm thấy vô cùng hiếu kỳ với mọi thứ ở thế giới này, từ đồ ăn, thức uống cho đến đồ chơi. Sẵn có khoản tiền Thẩm Mộ Dã đưa cho hôm qua, cô bé cái gì cũng muốn thử một chút. Cuối cùng, nhóc con dừng chân trước một chiếc máy gắp thú bông, hòa vào dòng người xếp hàng gắp búp bê cùng các bạn nhỏ khác.
Có điều thân hình cô bé thấp bé quá, cứ phải kiễng chân lên hết cỡ thì mới nhìn rõ tình hình bên trong tủ kính. Vẻ mặt búp bê bằng sứ tinh xảo, xinh đẹp vô cùng chú tâm, đôi mắt đen nhánh cứ chăm chăm nhìn theo cái càng gắp thú.
"Rầm... rầm..."
Lại một chú thỏ bông nữa bị cô bé tóm ra ngoài.
"Ôi trời, lại trúng nữa rồi, tính ra phải mười mấy con rồi đấy nhỉ?"
Thẩm Tri Âm chớp chớp mắt đầy vô tội: "Cái này dễ ợt mà? Còn cần bí quyết nữa sao? Không phải cứ có tay là gắp được à?"
Mọi người xung quanh: "..."
Tuy rằng cái màn khoe mẽ ngầm này nghe hơi "khét", nhưng nhìn cái bộ dạng đáng yêu kia thì ai cũng phải tan chảy.
Thẩm Tri Âm lựa chọn trong đống chiến lợi phẩm của mình ra một chú sư tử con, sau đó hào phóng đem tặng hết số gắp được cho các bạn nhỏ có mặt ở đó. Siêu cấp rộng rãi luôn!
Thấy cô bé ôm sư tử con rời đi, anh quản lý cửa hàng mới dám thở phào nhẹ nhõm một hơi dài.
Đã lâu lắm rồi Thẩm Tri Âm mới được chơi đùa một cách nhẹ nhõm thế này. Kiếp trước cô bé sống khổ hạnh y như mấy ông thầy tu, đại khái vì tính tình bị kìm nén quá lâu nên kiếp này sau khi đầu thai, cô bé lại càng thích vui chơi giải trí, ăn uống nhảy múa hơn. Cái này gọi là ăn chơi bù cho những thua thiệt của kiếp trước, mà đương nhiên, một phần cũng do chủ hồn của cô bé vẫn chưa hoàn toàn quy vị.
Thẩm Tri Âm cứ đi lang thang không mục đích, cuối cùng lại lạc bước đến trước cửa một quán bar. Đương nhiên là cô bé không biết quán bar là cái gì, chỉ thấy bên trong đèn hoa rực rỡ, náo nhiệt vô cùng nên tò mò muốn vào xem thử. Nhờ thân hình nhỏ thó, lại thêm lúc đó người ra vào nườm nượp, cô bé cứ thế trà trộn vào trong một cách thuận lợi.
Trong không gian mờ tối, ồn ào và hỗn loạn của quán bar, lại càng chẳng có ai thèm chú ý đến một đứa trẻ con thấp lè tè như cô bé.
Thẩm Tri Âm không thích bầu không khí nơi này chút nào, ồn ào nhức hết cả đầu. Đúng lúc cô bé định quay người rời đi thì khóe mắt bỗng liếc thấy một cô gái say khướt đang bị hai gã đàn ông kẹp chặt hai bên sườn, lôi xềnh xệch về phía phòng bao VIP.
Bước chân định rời đi của cô bé lập tức bẻ lái, lặng lẽ bám theo sau.
Giữa cái nơi vàng thau lẫn lộn này, việc hai gã đàn ông dìu một người phụ nữ say xỉn trông có vẻ chẳng có gì là bất thường.
"Nhanh, nhanh lên! Lôi con nhỏ này vào trong!"
"Mẹ nó, con điếm này đúng là rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt. Được Mã ca của chúng ta để mắt tới là phúc phận tám đời của nó, thế mà nó dám mở mồm từ chối!"
Hai gã vừa lôi cô gái vào phòng vừa không ngừng chửi thề phun tục. Cô gái bị ép kẹp ở giữa vẫn còn giữ lại được chút ý thức sót lại.
"Các người... tôi... tôi sẽ báo... Tuần bổ..."
Chỉ vẹn vẹn mấy chữ ngắn ngủi mà lúc này dường như đã vắt kiệt chút sức tàn của cô ấy.
"Hơ hơ... Đợi qua đêm nay xem mày có dám đi tìm Tuần bổ viên không, lúc đấy lão tử đi bằng đầu!"
Cô gái hoàn toàn tuyệt vọng, trơ mắt nhìn bản thân bị kéo vào trong căn phòng bao nặc mùi khói thuốc và thuốc lắc, cuối cùng cánh cửa sập lại trước mắt.
"Ồ, Mã ca mang người về rồi đấy à!"
"Chu Lâm, mày còn bày đặt thanh cao cái nỗi gì nữa? Mã ca là người tốt như vậy, mày đi theo anh ấy chắc chắn không chịu thiệt đâu!"
Dù đầu óc đang rơi vào trạng thái mơ màng, đờ đẫn nhưng khi nghe thấy giọng nói quen thuộc này, Chu Lâm vẫn hận không thể lao vào xé xác ả ta ra. Cô ấy nằm mơ cũng không ngờ được rằng, ả bạn cùng phòng thường ngày có quan hệ cực kỳ tốt với mình lại đang tâm lừa cô ấy đến cái hang quỷ này.
Chu Lâm bị một gã đàn ông vạm vỡ, mặt mũi bặm trợn ôm chặt lấy.
"Em gái nhỏ, sau này đi theo lão tử, lão tử bảo đảm không để em chịu thiệt đâu. Nghe nói em là hoa khôi của trường đại học à? Lão tử đây còn chưa được nếm thử vị hoa khôi trường nó ra làm sao đâu đấy, ha ha ha..."
Những lời dơ bẩn cùng tiếng cười dâm đãng khiến Chu Lâm buồn nôn tột độ. Cô ấy muốn vùng vẫy kháng cự, nhưng cơ thể bị trúng thuốc lúc này đã mềm nhũn, hoàn toàn bất lực.
Giữa những tiếng trêu chọc đầy ác ý của đám người trong phòng, Chu Lâm nhắm mắt tuyệt vọng. Cô ấy bị ném thẳng xuống ghế sofa, gã Mã ca kia thì thô bạo đè lên người, bắt đầu xé quần áo của cô ấy.
Đúng lúc này...
"Rầm! Rầm!"
Bất chấp tiếng nhạc xập xình chát chúa và tiếng hò hét kích động của lũ người mất nhân tính, tiếng đập cửa dữ dội từ bên ngoài vẫn vang lên rõ mồn một đến đáng sợ. Toàn bộ đám người trong phòng lập tức dừng trò đùa cợt lại, đồng loạt ngoảnh đầu nhìn ra phía cửa.
"Bùm!"
Một tiếng động kinh thiên động địa lại truyền đến, bọn chúng thậm chí còn nhìn thấy cánh cửa gỗ dày cộp đã bị nện cho lồi hẳn ra một mảng. Lực đánh này phải kinh khủng đến mức nào cơ chứ? Có gã trợn ngược cả mắt vì kinh hãi.
"Mẹ nó! Thằng ranh con nào chán sống dám đến phá hứng của Mã gia mày đấy hả?"
Gã Mã ca đứng bật dậy, chửi bới om sòm rồi chỉ tay ra lệnh cho một tên đàn em ra mở cửa. Tên đàn em kia nuốt nước bọt cái ực, run rẩy, nơm nớp lo sợ bước qua.
Tay gã vừa mới chạm vào nắm cửa, cánh cửa lại bị một lực mạnh bạo nện thẳng vào, đổ rầm xuống. Tên đàn em xui xẻo kia bị cánh cửa nặng nề đè chặt cứng ngắc bên dưới, không cựa quậy nổi.
Trong chớp mắt, toàn bộ phòng bao VIP bỗng trở nên im phăng phắc, ngoại trừ tiếng nhạc từ máy chọn bài hát vẫn đang ra rả vang lên thì không còn bất cứ tiếng động nào khác.
Thẩm Tri Âm lén lút thò cái đầu nhỏ vào nhìn ngó, lập tức thấy ngay cô gái tội nghiệp kia, đồng thời cô bé cũng nhìn thấu một vài thứ "khói sương" mờ ảo mà đám người trong phòng đang hút đến mức thần hồn điên đảo.
Lúc này, tầm mắt của tất cả mọi người trong phòng đều đổ dồn về phía cửa, dán chặt lên người đứa bé ngậm bình sữa trông có vẻ vô hại vô cùng.
Đám đông: "..."
Cái gì thế này? Chỉ có một con nhóc ranh rỗi hơi trên người còn treo bình sữa thôi á? Hết rồi? Thế đứa nào vừa đạp bay cái cửa? Bọn chúng có đánh chết cũng không tin một con nhóc còn chưa cao bằng cái chân của mình lại có sức mạnh khủng khiếp đến thế!
"Mẹ nó chứ, đứa nào dám bày trò đùa dai với lão tử đấy!" Mã ca tức đến mức sắc mặt xanh mét, gầm lên.
Thẩm Tri Âm ung dung móc điện thoại di động ra, hít một hơi thật sâu rồi dùng chất giọng sữa non nớt, nhu mì nhưng âm lượng cực kỳ đại bác hét lớn: "Alo! Tuần Bổ Cục đấy ạ? Ở phòng 404 quán bar XX có một đám tụ tập đông người chơi ma túy, lại còn đang cưỡng bức con nhà lành nữa đó nha!"
Đám người trong phòng bao: "!!!"
"Đậu mợ mày con ranh kia!"
"Cướp lấy điện thoại của nó nhanh lên! Con khốn này mày tìm chết à!"
Chẳng ai có thể ngờ được Thẩm Tri Âm lại đột nhiên báo án với Tuần bổ viên, hơn nữa những điều cô bé nói... tất cả đều là sự thật. Bọn chúng vốn là lũ vết nhơ đầy mình, căn bản không chịu nổi một cuộc điều tra, lúc này đứa nào đứa nấy sợ tới mức đỏ gay cả mắt.
Một gã đàn ông hung tợn xông lên, chẳng thèm nể nang gì, giơ thẳng tay định vả một phát vào mặt cô bé.
Nhưng giây tiếp theo... gã đàn ông kia bay thẳng ra ngoài!
Gã bay một đường parabol rồi nện rầm lên người mấy tên đồng bọn khác, khiến cho tiếng la hét thảm thiết, kêu rên đau đớn tức khắc vang lên oai oán gối đầu lên nhau.
"Mã... Mã ca, con nhóc này có chút tà môn!"
Tận mắt chứng kiến Thẩm Tri Âm chỉ cần túm lấy cánh tay gã đàn ông kia, nhẹ nhàng quăng một phát là người bay mất dạng, mấy tên còn lại kinh hãi đến mức thi nhau lùi lại vài bước. Cô bé — một con nhóc còn chưa cao đến thắt lưng của bọn chúng, vậy mà lại ném bay một gã đàn ông trưởng thành nặng gần trăm cân!
Bọn chúng hít bột nhiều quá nên bị ảo giác rồi đúng không?
Sắc mặt Mã ca khó coi đến cực điểm. Gã cảm thấy mặt mình vừa bị vả một cú đau đớn, cơn giận xông lên não làm gã hoàn toàn mất hết lý trí: "Lao lên! Bắt sống con nhóc đó cho tao!"
Lũ người có mặt ở đây lúc này làm gì còn đứa nào tỉnh táo chứ, dù sao thì vừa bú đá lại vừa tống rượu vào người mà. Từng tên một cứ thế hung hãn vồ vập lao lên.
Thẩm Tri Âm thấy vậy liền ngậm chặt bình sữa vào miệng, hai chân dạng ra, hạ thấp trọng tâm thủ thế trung bình tấn nhỏ: "Hà! Nhào vô hết đây đi nào!"
Để xem hôm nay bà cô đây một mình chấp mấy chục đứa các ngươi, dọa cho các ngươi tổn thọ luôn!
Tư thế đã bày sẵn, tuy rằng tay ngắn chân ngắn thật đấy, nhưng điều đó hoàn toàn không hề cản trở việc đại lão phát huy chút nào đâu nha!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
