Thể chất của tu sĩ Luyện Khí kỳ vượt trội hơn người bình thường rất nhiều. Cho dù hiện tại cô bé chỉ là một nhóc con ba tuổi miệng còn ngậm bình sữa, nhưng để thu phục đám giá áo túi cơm này thì vẫn dư sức qua cầu.
Theo tiếng xương gãy răng rắc cùng những tiếng la hét thảm thiết khi có kẻ bị đánh bay ra ngoài, những người khác trong phòng bao cũng bắt đầu tỉnh rượu.
Phát hiện có điều chẳng lành, đám người này cuống cuồng muốn tháo chạy. Ngặt nỗi, ngay cửa ra vào đã bị Thẩm Tri Âm vững vàng chặn lại. Dù có kẻ thừa cơ lộn xộn định lẻn ra ngoài, cũng bị bàn tay búp bê nhỏ nhắn của cô bé túm cổ xách ngược trở vào.
Thẩm Tri Âm hừ một tiếng:
"Hôm nay có tôi ở đây, quyết không để sổng một tên tội phạm nào hết á nha!"
Trải qua hơn một năm được lão đạo sĩ dạy dỗ, cô bé vẫn có chút kiến thức pháp luật. Nhưng có vẻ như... mớ kiến thức đó cũng chẳng được bao nhiêu.
Khi các tuần bổ viên đến nơi, Thẩm Tri Âm đang khoanh hai con chân ngắn củn ngồi chễm chệ trên cánh cửa phòng bao bị đánh sập. Cô bé ôm hai cánh tay mũm mĩm, đôi mắt to tròn ngập tràn sát khí, nhìn chằm chằm đám người bên trong như hổ rình mồi.
Tên quản lý quán bar cùng đám bảo vệ thì co rúm lại thành một cụm ngoài hành lang, người run cầm cập như cầy sấy, không một ai dám lại gần Thẩm Tri Âm. Bởi vì lúc chạy tới nơi, bọn họ đã kịp chứng kiến cảnh tượng tiểu tổ tông này đại sát tứ phương.
Quái vật nhỏ từ phương nào tới đây vậy trời? Bọn họ có cho tiền cũng không dám bén mảng đến gần!
"Ai báo án?"
"Con! Là con nè!"
Nghe thấy tiếng gọi, Thẩm Tri Âm rướn cái cổ ngắn ngủn lên, tự chỉ vào mình. Đặc biệt là khi phát hiện trong đám tuần bổ viên có người quen, đôi mắt cô bé lại càng sáng rỡ.
Tần Trăn: "..."
Bà cô nhỏ của Thẩm gia này cũng khá khen cho cô bé đấy nha! Mấy ngày trước vừa mới từ Tuần Bổ Cục bước ra, hôm nay lại...
"Đi với chúng tôi một chuyến nào."
Đám người đang nằm la liệt, rên rỉ thảm thiết trong phòng bao vừa trông thấy các tuần bổ viên thì khóc rống lên kinh thiên động địa, cứ như thể vừa nhìn thấy vị cứu tinh của đời mình.
Đứa nhỏ ngậm bình sữa kia đích thực là ma quỷ chứ người ngợm gì!
Tại Tuần Bổ Cục...
Sau khi lấy lời khai và làm rõ toàn bộ sự việc, Mã ca cùng đồng bọn đã được vinh dự tặng cho mỗi đứa một chiếc vòng tay màu bạc lấp lánh.
Thẩm Tri Âm lúc này lại ngoan ngoãn ngồi trên băng ghế dài, hai bàn tay nhỏ đặt trên đầu gối, dáng vẻ trông vô hại đến mức không thể vô hại hơn.
"Em đem nơi này thành nhà mình luôn rồi đấy à? Mới có mấy ngày mà đã ghé thăm hai lần rồi." Tần Trăn dở khóc dở cười trêu chọc: "Tuổi còn nhỏ tí mà đã học đòi đi bar rồi sao? Sữa còn chưa cai nữa kìa."
"Em làm sao biết được chỗ đó con nít không được vào chứ? Nhưng mà tôi thấy bọn họ kéo một chị đi, chị ấy không muốn đi chút nào hết. Âm Âm là thấy việc nghĩa hăng hái làm đó nha!"
Mồm miệng cô bé vô cùng lanh lẹ, lập luận rõ ràng. Hơn nữa, dựa theo camera giám sát tại hiện trường, sự việc quả thực đúng như những gì cô bé nói.
Tần Trăn gặng hỏi: "Sao em biết cô gái đó không tự nguyện?"
Thẩm Tri Âm hơi nghiêng cái đầu búi tóc củ tỏi: "Nhìn một cái là ra ngay chứ gì. Chị ấy bị người ta chuốc thuốc, trên người còn ám đầy xú khí xui xẻo nữa."
Tần Trăn: "..."
Đang nói chuyện nghiêm túc, sao cô bé lại bẻ lái sang hướng thần học huyền bí thế này rồi?
"Tần Đội."
Một tuần bổ viên bước vào, nhìn Thẩm Tri Âm bằng ánh mắt vô cùng quái dị: "Hỏi rõ ràng rồi sếp. Tất cả bọn họ đều khai rằng chính cô bé này đã ra tay đánh người."
Nếu chỉ có một hai kẻ nói như vậy, họ còn có thể đổ lỗi cho đám đó chơi đồ quá liều rồi sinh ra ảo giác. Nhưng đằng này, từ nạn nhân cho đến quản lý quán bar, rồi cả đám bảo vệ đều đồng thanh khẳng định như một. Vậy thì chạy đi đâu được nữa.
"Thật sự là em đánh bọn họ hả?"
Tần Trăn vẫn cảm thấy chuyện này quá mức hoang đường. Cô bé này nhỏ thó như cái kẹo mầm, nhảy dựng lên chắc gì đã đấm tới bả vai người ta?
Thẩm Tri Âm ôm bình sữa hút chùn chụt mấy ngụm, nhìn lượng sữa còn lại trong bình, cô bé bỗng thấy hơi tiếc nên không nỡ uống tiếp.
"Em đánh bọn họ thì có phạm pháp không?"
Tần Trăn nghiêm túc: "Đánh người chắc chắn là phạm pháp."
Thẩm Tri Âm nghe vậy liền vội vàng lắc đầu nguầy nguậy phủ nhận: "Thế thì không phải em đánh rồi! Em nhỏ xíu thế này, bọn họ vừa đô con vừa đông, làm sao em đánh lại được!"
Ánh mắt cô bé vừa vô tội lại vừa kiên định đến mức đáng kinh ngạc.
Tần Trăn co giật khóe miệng. Nếu không phải sự thật thể hiện rành rành, anh ta cũng chẳng tài nào tin được một đứa trẻ con như Thẩm Tri Âm lại có thể tẩn cho một đám thanh niên trai tráng ra nông nỗi đó. Dù trước đây cô bé từng có chiến tích huy hoàng là đấm bay một con chó dữ.
Mà đừng nói là anh ta, chuyện này truyền ra ngoài thì ai mà không thấy hoang đường cho được?
"Tình huống này khá đặc biệt, bọn chúng vừa chơi mai thúy lại vừa chuốc thuốc hại người. Hành vi của em được tính là thấy việc nghĩa dũng cảm hành động. Hơn nữa camera cho thấy bọn chúng động thủ trước, em chỉ thuộc diện phòng vệ chính đáng thôi. Cho nên dù em có đánh thật thì cũng chẳng bị ảnh hưởng gì đâu."
Tuần bổ viên đứng bên cạnh cười bổ sung: "Không những vậy, nhờ em báo án và hỗ trợ Tuần Bổ Cục tóm gọn cả ổ phê pha thế này, em còn được nhận tiền thưởng nữa đó."
Nghe đến hai chữ "tiền thưởng", thái độ của Thẩm Tri Âm lập tức quay ngoắt một trăm tám mươi độ.
Cô bé ưỡn cái ngực nhỏ lên, dõng dạc tuyên bố: "Đúng rồi! Chính là em đánh đó! Em đây là thấy việc nghĩa hăng hái làm mà!"
Tần Trăn cùng cậu tuần bổ viên đứng hình mất vài giây, hoàn toàn cạn lời trước màn lật mặt nhanh như lật bánh tráng này. Không biết gia đình nào lại khéo dạy ra được một quả nhóc tinh ranh, lém lỉnh đến mức này cơ chứ.
Sau khi hoàn tất các thủ tục, Tần Trăn định bụng sẽ đưa cô bé về nhà.
"Anh có biết ở đâu bán lò luyện thuốc không?"
Tần Trăn nghệch mặt ra: "Lò luyện thuốc ư? Là mấy cái ấm sắc thuốc bắc hay loại tương tự vậy hả?"
Tiểu cô nương lắc đầu: "Là loại lô đỉnh dùng để luyện dược ấy."
Tần Trăn cạn lời một hồi: "Em xem tivi nhiều quá rồi đúng không? Con nít con nôi thì bớt xem mấy phim tiên hiệp ba xu lại đi."
"Thẩm gia bây giờ chưa có ai ở nhà hết, em không muốn về đâu. Anh dẫn em đi mua một cái đi, em đang cần dùng gấp."
Tần Trăn bị cô bé mè nheo, bám đuôi đến mức không chịu nổi, cuối cùng đành phải thỏa hiệp gật đầu.
Hai người dắt nhau đến phố Cổ Ngoạn.
Vừa bước chân vào con phố này, Thẩm Tri Âm đã sững sờ kinh ngạc. Nước Lam Châu vậy mà lại có một nơi thú vị như thế này cơ à?
Cô bé ngước nhìn luồng vận khí và linh quang lượn lờ phía trên con phố, đôi mắt híp lại thành hình vầng trăng khuyết cười tít mắt. Xem ra hôm nay bổn đại lão có thể tìm được một chiếc lò luyện dược ra hồn rồi đây.
"Loại lô đỉnh mà em nói chắc là ở đây có bán đấy. Trong này chuyên bán đồ cổ, có điều đại đa số đều là hàng giả thôi."
"Ừm ừm!"
Thẩm Tri Âm gật đầu lia lịa, không thể chờ đợi thêm được nữa, liền kéo tay Tần Trăn hăm hở bước vào.
Trong giới đồ cổ, những món hàng thượng vàng hạ cám, thật giả lẫn lộn nhiều vô số kể. Ai mà không có mắt nhìn thì chỉ một phút sơ sẩy là dính ngay cú lừa, cam tâm tình nguyện nộp "thuế IQ".
Người đi trên phố đông đúc vô cùng. Thẩm Tri Âm mang theo ánh mắt tò mò, hết ngó nghiêng chỗ này lại liếc nhìn chỗ khác.
"Cái này bán thế nào vậy ông?"
Thẩm Tri Âm ngồi xổm trước một sạp hàng, ngón tay búp bê chỉ vào một chiếc đỉnh thanh đồng nhỏ xíu.
Lão chủ sạp lập tức đon đả: "Tiểu cô nương, ánh mắt của cháu tốt đấy! Đây chỉnh là chiếc đỉnh thanh đồng từ thời nhà Tần đấy nhé! Nhà Tần đó nha, cách nay biết bao nhiêu năm rồi..."
Lão ta thao thao bất tuyệt một tràng dài, ba hoa chích chòe bằng giọng điệu vô cùng hùng hồn, dõng dạc. Cuối cùng, lão mới làm ra vẻ huyền bí mà ra giá:
"Thấy cháu là một cô bé đáng yêu, hôm nay ta chấp nhận bán lỗ vốn cho cháu luôn. Chỉ lấy tròn năm mươi vạn thôi!"
Tần Trăn đứng phía sau nghe mà không ngửi nổi nữa.
"Tôi nói này ông chủ, cái đỉnh của ông còn chưa to bằng cái móng chân con sư tử nữa, mà cái miệng của ông khạc giá còn to hơn sư tử đấy. Cái thứ này mà ông đòi bán năm mươi vạn á? Năm trăm đồng người ta còn chê."
"Đồ mới tinh thế này, người ta đi lừa đảo ít ra cũng phải biết làm giả cổ, bôi bẩn một chút cho nó giống chứ. Dù mua cái này đúng là nộp thuế IQ thật, nhưng ít nhất người ta cũng phải làm ăn có tâm một tí. Cái đỉnh này của ông có phải đồ đào từ mộ nhà Tần lên đâu, là đồ mới ra lò từ xưởng sản xuất đúng không?"
Da mặt lão chủ sạp giật giật. Cái cậu này sao lại cứ thích nói huỵch tẹt sự thật ra thế nhỉ? Quá sơ suất rồi, không ngờ con nhóc này lại đi cùng một phụ huynh có cái miệng thâm thúy, xéo sắc như vậy.
Thẩm Tri Âm chớp chớp mắt, nhìn chằm chằm vào chiếc lô đỉnh kia, khẽ giật giật vạt áo của Tần Trăn.
Tần Trăn cúi đầu, dùng ánh mắt bất lực hỏi thầm: Muốn thật à?
Thẩm Tri Âm gật đầu cái rụp. Muốn chứ! Rất muốn luôn á!
Tần Trăn quay sang chủ sạp, thản nhiên ra giá: "Năm mươi đồng."
Chủ sạp: "..."
Người anh em, cậu đang cố tình ghé qua đây để tấu hài và tiêu khiển tôi đấy à?
"Năm mươi đồng thì không đời nào! Cho dù không phải đồ nhà Tần, nhưng riêng tiền công nghệ chế tác với chất liệu này cũng không dưới năm mươi đồng đâu nhé. Tối thiểu cũng phải năm trăm đồng!"
"Một trăm."
"Bốn trăm rưỡi."
"..."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


