Nhìn bộ dạng đáng sợ của gã tài xế phía trước, bà hiểu tình thế lúc này vô cùng hiểm nghèo. Bà vội lấy chiếc áo khoác vest của chồng, buộc chặt một bên tay áo lại, sau đó luồn tay qua lớp áo để cầm lấy chai rượu vang đỏ trong chiếc tủ lạnh mini trên xe.
Bà cẩn trọng từng bước tiến về phía gã tài xế.
Con tang thi càng trở nên kích động dữ dội. Trong mắt nó, người phụ nữ này chẳng khác nào miếng mồi tươi ngon tự dâng tới tận miệng!
Hai cánh tay xám ngoét của nó vung vẩy cào cấu điên cuồng trong không khí.
Lâm Uyển định nhắm thẳng vào đầu nó mà đập, nhưng đôi tay nó vung loạn xạ quá vướng víu. Bà bèn vung mạnh chai rượu giáng thẳng xuống, đôi cánh tay khẳng khiu của con quái vật lập tức gãy gập từ khớp khuỷu, như thể xương cốt bên trong đã bị nghiền nát hoàn toàn.
Bà chớp lấy thời cơ bồi thêm một cú đánh trời giáng vào đầu con tang thi. Chai rượu vang vỡ tan tành, một mảng da đầu của gã tài xế bị phạt đứt rơi thẳng xuống ngay trước mũi chân Lâm Uyển.
Bà giật bắn mình, hoảng hốt lùi lại mấy bước. Con quái vật dường như càng thêm hưng phấn, Lâm Uyển có thể nhìn thấy rõ từng vệt nước dãi nhớp nháp rớt ra từ khóe miệng nó cùng tiếng răng va vào nhau “lách cách” rợn người.
Lâm Uyển nhìn những mảnh vỡ chai rượu rải rác dưới sàn xe, trong mắt ngập tràn vẻ hoảng hốt. Nếu là lúc bình thường, với lực đập mạnh như vậy người khỏe mạnh cũng phải ngã quỵ, huống chi là một gã tài xế quanh năm ít vận động.
Tiếng gào thét của con quái vật ngày một lớn hơn. Lâm Uyển cuống cuồng sờ soạng xung quanh tìm kiếm thứ gì đó có thể dùng làm vũ khí, nhưng trong xe làm gì có món đồ nào đủ sức sát thương cơ chứ!!!
Giá như lúc này có một thanh thép nhọn hay một thanh Đường đao thì tốt biết mấy, như vậy là có thể lập tức giải quyết xong con quái vật đang ngồi ở ghế lái rồi.
Ý nghĩ ấy vừa lóe lên trong đầu, trong lòng bàn tay bà bỗng nhiên xuất hiện một thanh thép có đầu vót nhọn hoắt. Dù thanh thép hơi mảnh nhưng có còn hơn không.
Lâm Uyển mừng rỡ khôn xiết, vội đặt thanh thép xuống sàn xe, bọc lớp áo khoác quanh tay rồi cầm chắc lấy, sau đó dùng hết sức bình sinh cắm phập thanh thép thẳng vào đỉnh đầu con quái vật.
Ngay khoảnh khắc mũi thép đâm xuyên qua sọ, gã tài xế lập tức ngừng cử động, toàn thân cứng đờ rồi gục xuống.
Lồng ngực Lâm Uyển phập phồng dữ dội, bà kiệt sức ngồi bệt xuống sàn xe thở dốc, khoang mũi nồng nặc mùi xú uế tanh tưởi của tử thi.
Trong mắt Lâm Uyển thoáng qua một tia chột dạ, nhưng rất nhanh bà đã lấy lại vẻ bình tĩnh.
“Cái... cái này là sao? Chuyện gì thế này?” Ông kinh ngạc chỉ tay về phía gã tài xế đang gục ở ghế lái với thanh thép cắm ngập trên đỉnh đầu.
“Mọi người đều biến thành quái vật cả rồi, chính xác hơn thì gọi là tang thi.”
Bùi Lâm vội vàng nhoài người nhìn ra ngoài cửa sổ xe. Bên ngoài là hàng loạt những bóng người với dáng đi vặn vẹo đang lê bước vô định khắp các ngả đường, tựa như những cái xác không hồn.
Ông cố nén nỗi bàng hoàng và sợ hãi trong lòng để cất lời an ủi vợ: “Không sao đâu, chỉ cần hai chúng ta bình an vô sự là tốt rồi. Uyển Uyển của anh giỏi lắm, đã tự tay tiêu diệt được tang thi rồi.”
Hiểu rằng bản thân rốt cuộc không còn phải đơn độc đối mặt với thảm cảnh kinh hoàng này nữa, Lâm Uyển buông lỏng toàn thân, mệt mỏi tựa đầu vào lồng ngực Bùi Lâm.
Bùi Lâm nghiêm túc quan sát tình hình xung quanh. Từ các tòa nhà cao tầng và khu dân cư bên cạnh, ngày càng có nhiều tang thi lảo đảo ùa ra đường.
“Tang thi tụ tập càng lúc càng đông, chúng ta không thể nán lại đây lâu được.” Nói xong, Bùi Lâm đứng dậy, cẩn thận đỡ vợ ngồi lại vào ghế.
Ông quan sát kỹ lưỡng không gian quanh ghế lái, nhân lúc bên ngoài chưa có thêm con tang thi nào áp sát, ông tháo chốt dây an toàn của gã tài xế rồi nhanh tay tống xác gã ra ngoài qua cửa kính xe.
Sau đó ông lấy tấm chăn mỏng phủ kín lên ghế lái rồi ngồi vào vị trí khởi động xe.
Trước khi bị đàn tang thi bao vây hoàn toàn, họ bắt buộc phải nhanh chóng rời khỏi khu vực này. Cũng may khi xuất phát, ông cảm thấy ngồi các dòng xe thông thường không thể duỗi thẳng chân thoải mái nên đã yêu cầu điều chiếc xe Lincoln bản kéo dài này tới.
Vợ chồng ông ngồi ở hàng ghế sau cùng, nếu không thì đã bị con tang thi kia cắn chết ngay trong lúc hôn mê rồi, nếu chết oan uổng như thế thì thật quá tức tưởi.
Đến khi bầy tang thi nghe thấy tiếng động cơ mà ùa tới vây quanh thì chiếc xe đã tăng tốc phóng vút đi mất hút.
Bùi Lâm vừa lái xe vừa tập trung quan sát tình hình hai bên đường, đồng thời với tay bật hệ thống đài phát thanh trên xe. Tuy nhiên từ loa chỉ phát ra những tiếng rè rè chói tai của sóng nhiễu, tuyệt nhiên không bắt được bất kỳ tín hiệu liên lạc nào.
“Em xem thử trong xe hiện tại còn bao nhiêu đồ ăn thức uống? Cả thuốc men dự phòng nữa, kiểm tra xem có thứ gì dùng được không.” Ông tranh thủ liếc nhìn kính chiếu hậu dặn dò.
Lâm Uyển ừ một tiếng rồi lục lọi khắp các ngăn chứa đồ, tìm được một ít bánh ngọt, vài viên kẹo và mấy quả táo, còn thuốc men thì hoàn toàn không có viên nào.
Bùi Lâm nhíu mày, đưa mắt nhìn các cửa hàng san sát ven đường, phần lớn các tiệm đều đã đóng cửa im ỉm. Nhưng nếu không tìm kiếm lương thực dự trữ, sớm muộn gì họ cũng sẽ chết đói rồi làm mồi cho lũ quái vật ngoài kia.
Ông chọn một đoạn đường tương đối vắng vẻ rồi tấp xe vào lề: “Em ở yên trên xe đợi anh, anh ra ngoài tìm một lát rồi quay lại ngay.”
Lâm Uyển gật đầu, nhưng rồi bà chợt giật mình nhận ra điều bất thường: Thanh thép nhọn lúc nãy bà dùng để đâm chết con tang thi rốt cuộc từ đâu mà có?
Đây là xe thương gia cao cấp, làm sao có thể tự nhiên xuất hiện một vật thô kệch như thế được?
Vừa nghĩ đến thanh thép, trong lòng bàn tay bà bỗng chốc lại hiện ra một thanh thép khác, kích thước còn nhỉnh hơn thanh lúc nãy một chút.
Lâm Uyển trừng to hai mắt vì kinh ngạc. Cái... cái này là thế nào?! Bà biết làm phép thuật rồi ư???
Bà vung vẩy thanh thép trên tay, sức nặng chân thực truyền tới từ lòng bàn tay nhắc nhở bà rằng đây hoàn toàn là một thanh thép thật sự.
Lâm Uyển vừa định cất tiếng gọi chồng, vừa quay đầu nhìn qua cửa kính thì thấy hai con tang thi đang lảo đảo tiến sát về phía Bùi Lâm, trong khi ông vẫn hoàn toàn không hay biết gì.
Sắc mặt bà biến đổi dữ dội, bà vội vã đeo khẩu trang và kính râm lên mặt, đạp tung cửa xe rồi hai tay cầm chắc thanh thép lao thẳng ra ngoài!
Hai con tang thi giơ móng vuốt định vồ lấy bà nhưng bị Lâm Uyển nhanh nhẹn lách người né tránh. Thanh thép trong tay vung mạnh một đường, trực tiếp phang gãy lìa đôi cánh tay của con quái vật.
Bà tiếp tục vung thanh thép giáng thẳng một đòn chí mạng vào đầu nó. Thịt thối và dịch não đen ngòm bắn tung tóe khắp nơi, văng cả lên quần áo và mặt bà.
Lâm Uyển thầm thấy may mắn, may mà bản thân đã trang bị đồ bảo hộ cẩn thận, nếu không thì tởm chết mất!!
Bà dứt khoát rút thanh thép ra rồi quay người nện thẳng vào đầu con tang thi còn lại, đến khi chắc chắn cả hai con quái vật đều đã nằm im bất động mới chịu dừng tay.
Bùi Lâm lúc này vẫn đang loay hoay tìm cách cạy cánh cửa cuốn của cửa hàng, nghe thấy tiếng động quay lại thì sững sờ trước dáng vẻ dũng mãnh lạ thường của vợ mình.
Lâm Uyển xách thanh thép bước tới, trong lòng thầm nghĩ cứ cầm theo thứ này mãi cũng bất tiện, vừa chớp mắt một cái thì thanh thép trên tay đã lập tức biến mất không chút dấu vết.
Bà nhìn chằm chằm vào hai bàn tay mình, bà thật sự có phép thuật rồi!!!
Thấy chồng vẫn đang trố mắt nhìn mình ngơ ngác, Lâm Uyển bất giác ngẩng cao đầu đầy kiêu hãnh: “Nhìn cái gì mà nhìn, còn không mau mở cửa vào trong rửa ráy qua đi.”
“À, đúng đúng đúng!” Bùi Lâm thuận tay dùng sức một cái, cánh cửa cuốn kiên cố đã bị ông nhẹ nhàng nâng bổng lên trên.
Lâm Uyển tròn mắt kinh ngạc: “Anh này, sức lực của anh từ khi nào mà khỏe dữ vậy???”
Trước đây Bùi Lâm vốn có sức khỏe tốt, nhưng cũng tuyệt đối không thể dùng tay không nhấc bổng một cánh cửa cuốn đang khóa chặt nhẹ như không thế này được!
Được vợ nhắc nhở, Bùi Lâm cũng kinh ngạc nhận ra sức mạnh thể chất của mình dường như đã tăng lên gấp nhiều lần.
Nhìn thấy chiếc tủ đông đặt ngay cạnh cửa, ông không cần suy nghĩ liền bước tới ôm lấy, cả chiếc tủ đông to lớn nặng nề được ông nâng bổng lên dễ dàng.
“Có phải chúng ta vừa thức tỉnh phép thuật rồi không? Linh khí khôi phục sao?” Bà xòe tay ra trước mặt Bùi Lâm, một thanh thép lập tức xuất hiện giữa không trung rồi lại tan biến trong chớp mắt.
“Chắc phải gọi là dị năng mới đúng, cái này rất giống với dị năng trong mấy cuốn tiểu thuyết mà con ba hay đọc lúc trước.”
Bùi Lâm trầm giọng nói tiếp: “Chúng ta mau chóng thu gom thêm thật nhiều thức ăn nước uống, sau đó chạy qua sân bay xem sao, tìm xem có chiếc máy bay nào dùng được không để bay về nhà. Thằng năm với con út vẫn còn đang ở nhà một mình.”
“Đúng đúng, phải nhanh lên!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


