Lâm Uyển mỉm cười bảo cô đứng lên, người giúp việc đi theo bên cạnh vội vàng tiến tới đỡ lấy cô.
Một người đàn ông ăn mặc sang trọng, trông tầm ngoài ba mươi tuổi bước tới đỡ Lâm Uyển: “Tiểu Uyển, chúng ta nên về thôi.”
Lâm Uyển cười dịu dàng: “Vâng.”
Lúc Lâm Uyển chuẩn bị rời đi, Điền Viên ngơ ngác gọi với theo: “Dì ơi, tại sao dì lại giúp cháu?”
Người đàn ông bên cạnh ôm lấy bà, ân cần xoa bóp vùng thắt lưng nhức mỏi cho bà.
Lâm Uyển khẽ xoa bụng bầu, nụ cười vô cùng hiền hòa: “Dì cũng là một người mẹ, hơn nữa con của dì cũng sắp chào đời rồi.”
“Không một người mẹ nào nỡ nhìn con mình phải chịu tủi thân khóc đến mức đó ở bên ngoài cả. Dì chỉ hy vọng sau này nếu con dì có gặp chuyện khó khăn ngoài xã hội, cũng sẽ có người sẵn lòng đưa tay ra giúp đỡ con bé.”
Sau này Điền Viên mới biết người đàn ông hôm đó chính là Bùi Lâm, người đứng đầu gia tộc họ Bùi.
Cô đến làm việc chưa được bao lâu thì mẹ cô nhập viện tại bệnh viện thuộc sản nghiệp nhà họ Bùi. Lúc ấy bệnh tình của bà đã bước vào giai đoạn cuối, thể trạng suy kiệt không còn đủ sức chịu đựng ca phẫu thuật ghép thận.
Không lâu sau đó, Lâm Uyển hạ sinh Bùi Niệm Niệm. Bà vô cùng yêu thương cô bé, cũng đối xử rất mực chu đáo với những đứa con khác, tất cả những điều đó Điền Viên đều tận mắt chứng kiến.
Cô rất ngưỡng mộ Bùi Niệm Niệm, nhưng tuyệt nhiên không hề có chút ghen tị hay oán hận nào.
Điền Viên theo bảo mẫu học cách chăm sóc trẻ nhỏ. Lâm Uyển ở cữ tĩnh dưỡng hơn nửa năm rồi bắt đầu quay lại với công việc, bà giao việc chăm sóc Bùi Niệm Niệm cho Điền Viên phụ trách.
Bà dặn nếu có bất kỳ tình huống bất thường nào cũng phải lập tức báo cáo cho bà biết.
Điền Viên gật đầu nhận lời.
Cô làm việc ở nhà họ Bùi gần một năm thì mẹ cô qua đời. Bà đã như ngọn đèn cạn dầu, dù bệnh viện có dùng loại thuốc tốt đến đâu cũng không thể cứu vãn.
Trước lúc lâm chung, mẹ cô nắm tay dặn dò Điền Viên phải luôn khắc ghi ân tình. Khi mẹ con cô rơi vào bước đường cùng không lối thoát, chính phu nhân Bùi đã dang tay cứu giúp.
Hơn nữa bà ấy còn trao cho Điền Viên — một cô gái mới chỉ tốt nghiệp cấp ba — một công việc với mức thu nhập hậu hĩnh.
Những lời mẹ dặn Điền Viên luôn ghi lòng tạc dạ và cẩn thận làm theo. Món nợ ân tình cùng tiền nong còn chưa kịp trả hết cho phu nhân Bùi thì tai họa mạt thế đã bất ngờ giáng xuống.
Trớ trêu thay, cả trang viên họ Bùi lúc ấy không có lấy một người chủ nào ở nhà, ngay cả cậu năm Bùi Trường Phong cũng đã lên thành phố đi học.
Bùi Niệm Niệm khi đó mới chỉ là một cô bé ba tuổi rưỡi, con bé chẳng thể tự làm được gì, thậm chí đứng trước ranh giới sinh tử còn không có khả năng tự bảo vệ mình.
Nếu bản thân may mắn không biến thành tang thi, Điền Viên quyết tâm sẽ mang theo cô bé bên mình, kiên nhẫn chờ người nhà họ Bùi trở về.
Bùi Niệm Niệm là con út trong gia đình, lại là bảo bối được cả nhà cưng chiều nhất. Mọi người trong nhà họ Bùi đều nâng niu cô bé như ngọc trên tay, chỉ cần họ còn sống sót, chắc chắn sẽ bất chấp tất cả quay về tìm Bùi Niệm Niệm.
Điền Viên không dám ngủ say, hai tai luôn căng ra lắng nghe từng động tĩnh nhỏ nhất bên ngoài. Vừa nghe thấy tiếng rên rỉ đau đớn truyền tới, cô lập tức bật dậy mà không cần nghĩ ngợi.
Vì quên mất trên người còn đang quấn chặt tấm chăn, cô suýt nữa trượt chân đập thẳng vào thành bồn tắm.
Cô luống cuống gỡ phăng tấm chăn ra, với lấy con dao phay rồi rón rén bước tới cửa, cẩn thận vặn chốt khóa, hé ra một khe nhỏ nghe ngóng hồi lâu.
Trông thấy cô gái có khuôn mặt tròn trịa bước ra từ phòng tắm, khóe mắt Bùi Niệm Niệm ngân ngấn nước, tủi thân gọi một tiếng: “Chị Điền Viên...” trông vô cùng đáng thương.
Điền Viên khẽ đáp lại một tiếng rồi vội tới kiểm tra vết thương sau lưng cô bé. Vết thương đã sưng đỏ thành một mảng lớn, xem ra cần phải bôi thêm thuốc.
Bùi Niệm Niệm khẽ nhúc nhích, hai cẳng chân ngắn cũn trong chăn kẹp chặt lại, gương mặt nhỏ nhắn đỏ bừng: “Chị ơi, em muốn đi tè.”
Nghe thấy vậy, ánh mắt Điền Viên lập tức mềm lại, cô cẩn thận bế bổng cô bé lên: “Được rồi, chúng ta đi tè nào.”
Giải quyết xong việc lớn, Bùi Niệm Niệm lại được đặt nằm sấp cẩn thận trên giường: “Em còn muốn ngủ tiếp không?”
Bùi Niệm Niệm lắc lắc đầu, đưa tay xoa xoa cái bụng nhỏ, gương mặt bánh bao nở nụ cười ngại ngùng: “Em đói rồi ạ!”
Điền Viên xoa nhẹ mái tóc mềm mượt của cô bé, đứng dậy đi chuẩn bị đồ ăn: “Chờ chị một lát nhé.”
Cô mở tủ lạnh quan sát một lượt, lấy ra một miếng thịt cùng ít rau cải thìa, vào bếp nấu một nồi cháo thịt băm rau cải cho Bùi Niệm Niệm.
May mắn là toàn bộ hệ thống điện nước ở trang viên họ Bùi đều vận hành hoàn toàn độc lập. Nguồn nước được dẫn thẳng từ mạch nước ngầm trên ngọn núi phía sau, còn điện năng được cung cấp bởi hệ thống pin mặt trời và máy phát điện dự phòng.
Dù các khu vực khác có bị cắt điện hoàn toàn thì trang viên họ Bùi cũng không lo rơi vào cảnh tối tăm.
Trong lúc nồi cháo đang sôi sùng sục, sợ Bùi Niệm Niệm đói cồn cào, cô lấy tạm một chiếc bánh mì nhỏ mang ra cho cô bé ăn lót dạ trước.
Điền Viên tranh thủ kiểm kê lại toàn bộ số lượng thực phẩm còn lại. Nếu duy trì mỗi ngày ba bữa như bình thường thì số đồ ăn này chỉ đủ cho hai người cầm cự được tầm nửa tháng.
“Chị Điền Viên đang đếm đồ ăn ạ?”
Trong lúc Điền Viên còn đang đau đầu tính toán phương án tiếp theo thì ngoài cửa vang lên giọng nói lanh lảnh non nớt của Bùi Niệm Niệm.
“Ừm.”
Bùi Niệm Niệm lon ton bước tới ngồi xuống bên cạnh cô, cắn một miếng bánh mì nhỏ: “Trước đó anh cả với chú Lưu đã gom nhiều đồ ăn lắm rồi, để hết trong kho ấy, chắc chắn đủ cho chúng ta chờ đến lúc có người tới cứu viện.”
“Cha mẹ với các anh chị nhất định sẽ đến cứu em!” Dứt lời, cô bé còn nắm chặt chiếc bánh mì trong tay làm động tác cổ vũ.
Điền Viên không nỡ dập tắt niềm hy vọng của cô bé, chỉ dịu dàng vỗ về đầu con bé: “Nhất định họ sẽ tới!”
Cả hai đều không rõ những người khác trong nhà họ Bùi hiện giờ ra sao. Ngoại trừ vợ chồng ông chủ đi công tác, các cậu mợ khác đều đang phân tán rải rác khắp hai miền Nam Bắc.
Cho dù họ có muốn quay về tìm Bùi Niệm Niệm, liệu họ có thể sống sót vượt qua quãng đường hơn nửa nước Đại Hạ này không?
Trong khi đó, vợ chồng Bùi Lâm vừa đáp chuyến bay xuống vùng Đông Bắc, trên đường di chuyển về khu trung tâm thành phố thì cả hai đột ngột rơi vào trạng thái hôn mê sâu ngay trong xe. May mắn là xe đang chạy chậm trong nội đô vào thời điểm sáng sớm nên mật độ phương tiện trên đường khá thưa thớt.
Chiếc xe mất lái rồi đâm sầm vào dải phân cách trồng cây ven đường.
Lâm Uyển bừng tỉnh bởi những tiếng gầm gừ quái dị. Vừa mở mắt ra, bà đã bàng hoàng trông thấy nhãn cầu của người tài xế ngồi ở ghế lái gần như rớt hẳn ra ngoài, chỉ còn dính lại bởi một dải mô thịt mỏng manh, lủng lẳng đung đưa giữa không trung.
Trong lúc gã giãy giụa dữ dội, con mắt kia va mạnh vào lưng ghế, gã ta vung tay quơ quào rồi tự bóp nát bét con mắt của chính mình.
Lâm Uyển kinh hoàng mở to mắt, vội bịt miệng rồi nôn thốc nôn tháo vào chiếc thùng rác bên cạnh, toàn bộ đồ ăn trên máy bay đều bị nôn ra sạch sẽ.
Bà quệt miệng, vội vã quan sát tình hình xung quanh. Chiếc xe đâm vào dải phân cách đã tắt ngấm máy, chồng bà vẫn còn đang bất tỉnh, còn người tài xế phía trước đã biến thành một con quái vật chỉ biết gầm rống điên cuồng.
Có vẻ như nó đang thèm khát muốn lao tới xé xác bọn họ.
Bên ngoài cửa kính xe, vô số “con người” đang lảo đảo đi lại khắp nơi. Dáng đi của họ vặn vẹo kỳ dị, khiến người nhìn không khỏi rùng mình ớn lạnh.
Một người phụ nữ bị gặm mất nửa bên mặt, tóc tai rũ rượi bất thình lình áp sát vào cửa kính xe ngay trước mắt Lâm Uyển, dọa bà thét lên một tiếng kinh hãi.
Thấy những con quái vật xung quanh đồng loạt quay đầu nhìn về phía này, bà hoảng hốt đưa tay bịt chặt miệng, đồng tử co rút nhìn chằm chằm người phụ nữ bên ngoài.
Nửa khuôn mặt của ả ta bị cắn xé nham nhở, làn da trắng bệch tái mét pha lẫn sắc xám đen, những vết thương hoại tử đen ngòm trông chẳng khác nào một cái xác thối rữa từ lâu.
Từng giọt dịch mủ hôi hám từ mặt ả ta thi nhau nhỏ tong tỏng xuống đất.
Bà bụm miệng, toàn thân run rẩy nép sát vào người chồng. Nhìn lũ quái vật bên ngoài dần tản đi, con quái vật ở ghế lái lại càng gầm rống hung hăng hơn bao giờ hết.
Nó bị sợi dây an toàn loại cao cấp trói chặt trên ghế, chỉ có thể giương hai cánh tay vặn vẹo cào cấu về phía họ, bọt mép hôi thối văng tung tóe khắp nơi.
Lâm Uyển hít sâu mấy hơi cố lấy lại bình tĩnh, lục trong túi xách lấy ra một chiếc khẩu trang cùng kính râm đeo lên rồi vội vã kiểm tra chồng mình, thấy ông vẫn còn thở đều.
Bà khẽ vỗ vỗ vào má chồng nhưng ông vẫn không có phản ứng gì, Lâm Uyển dứt khoát vung tay tát thẳng vào mặt Bùi Lâm hai bạt tai nảy lửa.
Bùi Lâm vẫn nằm bất động như khúc gỗ.
Phải đến bệnh viện! Đúng rồi, phải tìm bác sĩ, mau tìm bác sĩ cấp cứu!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


