Nàng thật sự suy sụp rồi!
Đường đường là đệ tử thân truyền của Tông chủ Vạn Kiếm tông – một trong năm tông môn lớn nhất – vậy mà lại rơi vào cảnh phải nuôi heo trồng trọt.
Chuyện quái gì đang xảy ra vậy trời!!!
Sư tôn bảo nàng về nhà suy nghĩ kỹ lại.
Nàng thấy chuyện này có gì mà phải suy nghĩ chứ.
Bước chân Hứa Vụ khựng lại, nàng chợt nảy ra ý định muốn biết Tam sư huynh và Tứ sư huynh đang làm nghề phụ gì.
Nàng xoay người, hướng về phía Thanh Vũ viện nơi Cố Thiên Triệt đang ở.
Nhắc mới nhớ, ba vị sư huynh của nàng, kể cả vị nữ chủ đại sư tỷ vẫn luôn bế quan chưa từng gặp mặt, đều ở tại chủ phong. Đại sư tỷ ở Thanh Băng viện, Nhị sư huynh ở Thanh Phong viện, Tam sư huynh ở Thanh Lôi viện, còn Tứ sư huynh thì ở Thanh Vũ viện.
Chỉ có nàng là ở tại một tiểu viện dưới chân núi của chủ phong.
Dĩ nhiên, đây không phải là đối xử khác biệt, mà hoàn toàn là vì tốt cho Hứa Vụ.
Vạn Kiếm tông nghèo thì nghèo thật, nhưng vị tổ sư khai tông lập phái lại là một bậc kỳ tài, toàn bộ tông môn được xây dựng trên một mạch linh khí. Chủ phong là ngọn núi gần mạch linh khí nhất, độ đậm đặc của linh khí trên đó khỏi phải bàn.
Đơn linh căn có lẽ sẽ cảm thấy như cá gặp nước, nhưng với Tam linh căn có tốc độ hấp thụ linh khí khá chậm như Hứa Vụ, ở lâu trong môi trường như vậy chỉ thấy quá tải mà thôi.
Nhưng Hứa Vụ thực tâm thấy ở tiểu viện dưới chân núi là tốt nhất.
Ít nhất không cần ngày ngày leo núi xuống núi.
Mỗi ngày tốn cả canh giờ chỉ để đi lại, nghĩ thôi đã thấy mệt lòng.
Đây là lần đầu tiên Hứa Vụ đến Thanh Vũ viện, nhưng vì Cố Thiên Triệt từng kể cho nàng nghe rất nhiều lần về vị trí của nó nên nàng nhớ kỹ, không sợ đi nhầm.
Cố Thiên Triệt nhìn thấy Hứa Vụ, lập tức dừng bước một cách điệu nghệ, còn tranh thủ chỉnh trang lại quần áo.
Đừng hỏi tại sao, hỏi là do sư huynh giữ hình tượng lắm.
Đàn ngỗng trắng phành phạch chạy theo cũng dừng bước, tiếng đập cánh hỗn loạn vang lên liên hồi làm người ta nhức cả đầu.
Cố Thiên Triệt hớn hở hỏi: “Tiểu sư muội, muội đến tìm ta sao?”
Hứa Vụ gật đầu, chỉ vào đám ngỗng trắng hỏi: “Tứ sư huynh, đây đều là huynh nuôi à?”
“Đúng vậy, sao nào, không tồi chứ.” Cố Thiên Triệt ngẩng cao đầu, vô cùng tự hào.
Dù sao hắn cũng là người nuôi mười một con ngỗng lớn đấy nhé!
“Tứ sư huynh thật lợi hại.” Về khoản khen ngợi, Hứa Vụ chưa bao giờ keo kiệt.
Nàng đổi giọng, lại hỏi: “Thế Tứ sư huynh, huynh vừa nãy là đang...?”
“Muội không nhìn ra sao?” Cố Thiên Triệt cười đáp: “Ta đang dắt ngỗng đi dạo ấy mà.”
Dắt cái gì?
Ngỗng gì?
Dắt ngỗng?
Cũng có lý.
Hứa Vụ cười cười, lướt qua đề tài này: “Tứ sư huynh nuôi ngỗng, thế Tam sư huynh làm nghề phụ gì?”
Nhắc đến cái này, Cố Thiên Triệt đắc ý không chịu nổi: “Tam sư huynh ấy à, huynh ấy trồng linh thực, nhưng huynh ấy trồng gì chết đó, không lợi hại bằng ta.”
Hứa Vụ: “……”
Không phải chứ, đường đường là đệ tử thân truyền mà đi nuôi ngỗng lại còn tự hào đến mức này á?
Thật là thái quá.
“Hơn nữa Tam sư huynh tính tình ngang bướng, đã quyết cái gì là không thay đổi, rõ ràng trồng gì chết đó mà ta bảo huynh ấy cùng ta nuôi ngỗng, huynh ấy nhất quyết không chịu.”
Cố Thiên Triệt dẫn Hứa Vụ đi phía trước, đàn ngỗng xếp thành một hàng dài theo sát phía sau.
Ánh mặt trời buổi chiều tà rơi trên người bọn họ, phong cách tu tiên lập tức biến thành điền viên thôn quê.
Về sự ngang bướng của Tam sư huynh, Hứa Vụ đã lĩnh hội đủ qua những tình tiết trong cuốn sách. Nhưng nàng không ngờ rằng, Tam sư huynh không chỉ bướng bỉnh với nữ chủ mà ngay cả những việc khác cũng y hệt như vậy.
Cố Thiên Triệt lười biếng vươn vai, đột nhiên nhớ ra điều gì, nghiêng đầu hỏi: “Tiểu sư muội, muội định chọn nghề phụ gì?”
Hắn nghĩ, nếu Tam sư huynh không muốn nuôi ngỗng với hắn, biết đâu tiểu sư muội Hứa Vụ lại muốn thì sao.
Hắn đảm bảo mình tuyệt đối không giấu nghề, sẽ truyền thụ hết kinh nghiệm nuôi ngỗng cho tiểu sư muội.
Bắt gặp ánh mắt sáng rực của Cố Thiên Triệt, Hứa Vụ dõng dạc trả lời đầy chí hướng: “Tứ sư huynh, muội nghe nói luyện đan kiếm linh thạch dễ nhất, muội quyết định chọn luyện đan làm nghề phụ.”
Cố Thiên Triệt kinh ngạc há hốc mồm, không khép lại được.
Một lát sau, Cố Thiên Triệt nghẹn ra một câu: “Tiểu sư muội, hay là muội suy nghĩ lại đi, thật ra nuôi ngỗng với ta khá tốt mà.”
“Muội xem này, nuôi ngỗng ấy, muội vui thì ăn một con, buồn cũng ăn một con, lúc rảnh rỗi ăn một con, lúc bận rộn lại ăn một con, ăn không hết thì đem bán kiếm linh thạch.”
Cố Thiên Triệt nói thao thao bất tuyệt, cảm thấy nuôi ngỗng đúng là một lựa chọn tuyệt vời, “Thật là tốt quá đi!”
Ngỗng: Kẻ khổ nhất hóa ra là ta.
Hứa Vụ kiên định ý chí: “Tứ sư huynh không cần nói nữa, đây là quyết định đã qua suy nghĩ thấu đáo của muội.”
Cố Thiên Triệt đưa tay gãi đầu, nhiều lần muốn nói rồi lại thôi, bao nhiêu lời muốn thốt ra nhưng lại thôi.
Một lát sau.
Thật sự không biết khuyên Hứa Vụ thế nào, Cố Thiên Triệt liền dẫn nàng đến trước mặt Văn Thanh Thời.
“Nhị sư huynh, không xong rồi, tiểu sư muội nói muốn luyện đan làm nghề phụ.” Cố Thiên Triệt lôi kéo Hứa Vụ xông vào Thanh Phong viện, nhìn Văn Thanh Thời với ánh mắt: Nhị sư huynh, mau khuyên tiểu sư muội đi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)