Lúc đó cảm giác cái chết cận kề, nàng đâu còn tâm trí để quan tâm mạnh hay yếu nữa, chỉ lo giữ lấy cái mạng quèn khó khăn lắm mới giành lại được.
Sau đó thì bù đầu với việc học hành, luyện kiếm, tu luyện, hoặc là vắt óc suy nghĩ cách làm nhiệm vụ để kéo dài tuổi thọ.
Chuyện đó đã bị quăng ra khỏi đầu từ lâu.
Giờ thì cái mạng nhỏ coi như đã tạm yên tâm, Hứa Vụ bèn nổi lòng tò mò: 【 Này hệ thống, sinh mệnh tích lũy đến mức nào thì được tính là đạt yêu cầu? 】
Hệ thống thả thính sến súa đáp: 【 Tiêu chuẩn này được tính dựa trên cấp độ tu vi của ký chủ đó nha ~ Chẳng hạn như hiện tại ký chủ đang ở cấp Luyện Khí, thì phải gom đủ 120 năm sinh mệnh mới được coi là đạt. 】
Hứa Vụ nghe xong thì tỏ vẻ như đã hiểu rõ.
Hôm trước ở lớp buổi sáng, Trưởng lão giảng bài đã phổ biến về các cấp bậc sức mạnh trong giới tu tiên, gồm tám cảnh giới chính: Luyện Khí, Trúc Cơ, Kết Đan, Nguyên Anh, Hóa Thần, Luyện Hư, Hợp Thể, Đại Thừa.
Tương ứng với mỗi cảnh giới, tuổi thọ sẽ là: 120, 200, 400, 800, 1500, 3000, 5000 và một vạn tuổi.
Còn vượt qua cảnh giới Đại Thừa, nghe đồn là sẽ được phi thăng lên tiên giới.
Tại sao lại gọi là "nghe đồn", bởi lẽ đã rất lâu rồi không có ai ở thế giới này đạt đến cảnh giới phi thăng.
Do thời gian đã trôi qua quá lâu, nên thông tin về phi thăng chỉ còn sót lại rải rác trong các cổ tịch.
Kết cục của cuốn truyện kia kể về việc nữ chính vượt qua lôi kiếp phi thăng, nhưng kết quả ra sao thì tác giả không viết.
Hứa Vụ tin rằng nàng ấy nhất định đã thành công.
Dù sao cũng là nhân vật chính, đâu có lý nào lại chết thảm trong lúc độ kiếp.
Khi kỳ kiểm tra đệ tử mới khép lại, Hứa Vụ, với tư cách là đệ tử chân truyền, được miễn tham gia các lớp học buổi sáng hàng ngày.
Việc đến lớp buổi sáng đối với các đệ tử chân truyền là hoàn toàn tự nguyện.
Bởi họ đã có sư phụ đích thân chỉ dạy, hoặc nếu sư phụ bận rộn thì vẫn còn các sư huynh, sư tỷ sẵn sàng hướng dẫn, nên không bao giờ thiếu người hỗ trợ.
Hứa Vụ mân mê chiếc nhẫn lưu trữ nhỏ xíu của mình, bắt đầu tính đến việc học thêm một nghề phụ.
Ví dụ như – luyện đan.
Hoặc là – luyện khí.
Hay là – vẽ bùa.
Tông môn thì chắc chắn không trông cậy được gì rồi, sư phụ thì trông cũng có vẻ chẳng dư dả gì, được mỗi Nhị sư huynh xuất thân gia thế khá giả.
Nhưng huynh ấy đâu phải phụ mẫu, đâu có trách nhiệm phải chu cấp cho nàng.
Vậy nên, muốn sống an nhàn, tốt nhất vẫn là tự lực cánh sinh.
Nàng giờ đây mới thực sự thấu hiểu nỗi khổ của Nhị trưởng lão, sau này phải noi gương và vượt qua Nhị trưởng lão mới được.
Đang phân vân không biết nên chọn nghề gì, Hứa Vụ liền bị sư phụ gọi đến để hỏi về dự định phát triển nghề nghiệp.
"Tiểu Vụ, ngươi chắc cũng đã nắm được tình hình tông môn chúng ta rồi." Âu Dương Thanh Thiên nói với Hứa Vụ bằng giọng điệu hiền từ như một người ông đang trò chuyện với cháu gái.
Hứa Vụ có chút e dè: "Sư tôn, ý người đang nhắc đến tình hình tài chính ạ?"
Vậy thì nàng đúng là quá rõ rồi.
Một từ, nghèo!
Ông đường đường là tông chủ mà không cần thể diện sao?
Vạn Kiếm Tông bộ không cần giữ sĩ diện chắc?
"Đúng vậy, môn phái ta đang gặp một số trục trặc về tài chính."
Hứa Vụ: "..."
Chỉ một số trục trặc thôi sao?
Phải là hàng tỷ trục trặc mới đúng.
Âu Dương Thanh Thiên nào hay biết tâm tư tiểu đệ tử, vẫn tiếp tục: "Nhưng đó không là vấn đề, ta gọi ngươi đến đây chính là để bàn cách giải quyết chuyện này."
Hứa Vụ không tin.
Sự nghèo khó của Vạn Kiếm Tông đã trở thành truyền thuyết rồi, nếu giải quyết được thì đâu đến mức bần cùng như hiện tại?
Ông nói thế này trẻ con lên ba chắc cũng chẳng tin nổi.
Bởi Vạn Kiếm Tông nổi tiếng vì nghèo, trẻ con ba tuổi cũng thuộc nằm lòng.
Nhưng biết sao được, sư phụ đã mở lời, Hứa Vụ đành hùa theo hỏi: "Cách giải quyết thế nào ạ?"
Âu Dương Thanh Thiên ho nhẹ một tiếng, phán gọn ba chữ: "Làm nghề phụ!"
Hứa Vụ không ngờ mình và sư phụ lại tâm đầu ý hợp đến thế.
Thật tuyệt vời!
"Tiểu Vụ à, ngươi định làm nghề phụ gì?" Âu Dương Thanh Thiên nhìn Hứa Vụ với ánh mắt đầy mong chờ.
Hứa Vụ vừa định kể lể luyện đan, vẽ bùa, hay dù luyện khí có mệt nhọc đôi chút nhưng nàng cũng không kén cá chọn canh, thì bỗng nghe sư tôn cất lời.
"Ngươi định nuôi heo hay trồng trọt?"
Hứa Vụ: "!"
"Nuôi heo á?"
Âu Dương Thanh Thiên vỗ tay đánh đét, hớn hở nói: "Nuôi heo hay lắm chứ! Mấy năm nay giá thịt heo lên hương, nuôi heo chắc chắn sẽ kiếm bộn linh thạch."
Hứa Vụ muốn phát điên: "Trồng trọt sao?"
Âu Dương Thanh Thiên vỗ đùi cái bốp, vẫn giọng đầy phấn khích: "Trồng trọt cũng tuyệt! Vạn Kiếm tông chúng ta đất đai bỏ hoang không ít, Tiểu Vụ muốn trồng bao nhiêu thì trồng, thích trồng gì thì trồng."
Giết ta đi!
Có ai đi tu tiên mà lại phải làm nông dân nuôi heo trồng lúa không hả trời!
Giờ nàng rời bỏ Vạn Kiếm tông, đầu quân sang phái khác liệu còn kịp không?
……
Hứa Vụ lê từng bước chân nặng nề như chì về phía tiểu viện của mình, khuôn mặt hiện rõ dòng chữ "sống không bằng chết".
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



