Trưởng lão Thông Trần lộ vẻ giận dữ: “Việc thu nhận đệ tử thân truyền trọng đại như thế, sao có thể tùy tiện như vậy?”
Trưởng lão Đạo Ngộ nâng tách trà nhấp một ngụm, thỏa mãn cảm thán một câu: “Trà ngon.”
Thấy điệu bộ đó, Trưởng lão Thông Trần quay sang Tông chủ: “Khoan hãy nói đến ngộ tính của nữ đệ tử kia ra sao, chỉ dựa vào một cái nhìn của Đạo Ngộ mà định đoạt ngay, thật là không thỏa đáng.”
Các trưởng lão khác chọn cách im lặng, còn Tông chủ chỉ khẽ mỉm cười, chưa vội lên tiếng.
Trưởng lão Đạo Ngộ cười híp mắt tiến lại gần, đưa tách trà qua: “Nếm thử đi, là lá bồ đề pha đấy.”
Trưởng lão Thông Trần đang lúc nóng giận, lẽ nào lại chịu nhận lấy, liền quay ngoắt người đi. Đạo Ngộ Trưởng lão lại đuổi theo, mạnh bạo nhét vào tay đối phương, ra hiệu bảo hắn nếm thử.
Thấy các trưởng lão khác đều im hơi lặng tiếng, ngay cả Tông chủ cũng vờ như không biết gì.
Trưởng lão Thông Trần uống cạn chén trà với vẻ bực dọc, mạnh tay đặt chén xuống bàn rồi phất tay áo bỏ đi.
Trưởng lão Đạo Ngộ bất mãn trợn mắt, đưa tay chỉ về phía bóng lưng ông ta. Tông chủ vờ ho nhẹ một tiếng: “Trưởng lão Thông Trần tính khí vốn khắt khe quá mức, đợi ông ấy nguôi giận là ổn thôi.”
“Nhưng còn nữ đệ tử ngươi mới thu nhận kia, rốt cuộc ra sao?”
Trưởng lão Đạo Ngộ nheo mắt cười đắc ý: “Ánh mắt của ta thì các người cứ yên tâm đi. Đứa trẻ đó linh khí tràn đầy, Phật tổ nhất định sẽ yêu thích. Hơn nữa lại còn là nữ đệ tử, đã bao nhiêu năm rồi tông môn ta mới thu được một nữ đệ tử có linh tính như vậy.”
Nghe ông nói thế, Tông chủ không khỏi nảy sinh lòng hiếu kỳ.
Dù nữ tu gia nhập Vạn Phật Tông không nhiều, nhưng nơi đây dù sao cũng là một trong ngũ đại tông môn, hằng năm vẫn thu nhận được vài người. Có điều, những nữ đệ tử đó đa phần đều là người chịu nhiều thương tổn, đả kích chốn hồng trần, thậm chí đã nản lòng thoái chí, không còn chút mong cầu gì vào nhân thế, sống ngày nào hay ngày nấy.
Xét theo lý thường, những người có đạo tâm không thuần khiết, lại luôn đứng trước bờ vực sụp đổ như vậy vốn không hợp tu Phật, việc phi thăng càng là chuyện không tưởng. Nhưng Vạn Phật Tông vốn có lòng từ bi, thu nhận họ vào làm việc vặt, quét dọn cửa chùa, cốt để họ có nơi nương náu, không đến mức phải táng thân nơi hoang dã. Thế nên Vạn Phật Tông không phải không có nữ đệ tử, mà là thiếu vắng những người mang linh khí bẩm sinh.
“Các người cứ chờ mà xem, tông môn chúng ta sắp náo nhiệt rồi, dưới tòa Phật tổ sẽ không còn cảnh lạnh lẽo nữa đâu.”
Trưởng lão Đạo Ngộ hễ nhớ tới cảnh cô bé nọ chống gậy gỗ, một mình kiên trì leo hết gần vạn bậc thang là lòng lại thấy vui mừng.
Dãy bậc thang đó tên gọi Vãng Sinh Thang, vốn là nơi để các tu sĩ mang sát nghiệp nặng nề leo lên nhằm tẩy rửa tội lỗi. Một bước hỏi tâm, mười bước hỏi đạo, trăm bước hỏi hồn, ngàn bước hỏi vãng sinh. Người có sát niệm càng nặng đi lại càng thống khổ, kẻ có ý chí không kiên định leo càng chậm. Số tu sĩ tự kết liễu ngay trên thang không phải ít, mà kẻ đi cả đời cũng chẳng tới đỉnh lại nhiều như lông tơ.
Bởi vậy, Vãng Sinh Thang của họ được giới tu tiên liệt vào một trong năm con đường lên trời gian nan nhất, xếp hạng thứ ba; đồng thời cũng là một trong năm loại khổ hình đáng sợ nhất, xếp hạng thứ hai. Vậy mà cô bé ấy chỉ với một gậy gỗ đã leo tới nơi trước khi mặt trời lặn. Đừng nói là đệ tử thân truyền, ông còn hận không thể để con bé trực tiếp bái Thần Phật làm thầy.
Đáng thương cho Khương Trúc, đến giờ vẫn còn đang mừng thầm vì vận may bất ngờ mà được làm thân truyền.
Ngày hôm sau, tại một gian Phật đường của Vạn Phật Tông, các đệ tử cùng Tông chủ và các trưởng lão đã tụ họp đông đủ. Trên tòa sen cao vợi, pho tượng Phật bằng vàng khổng lồ hơi nghiêng mình xuống, nhìn chúng sinh bằng nụ cười hòa ái.
Thiền Tâm lạnh lùng liếc huynh ấy một cái. Người gặp họa chính là vị tiểu sư muội mà họ trông đợi bấy lâu nay...
Trưởng lão Thông Trần nhíu mày, ngẩng đầu nhìn xuống phía dưới rồi gọi lại lần nữa: “Khương Trúc!”
Từ xa chợt vọng lại một tiếng “Có” yếu ớt. Mọi người vểnh tai lắng nghe, âm thanh ấy đang lao tới với tốc độ cực nhanh. Chưa đầy một giây sau, một nữ đệ tử mặc tông phục đạo bào màu xám chạy vọt vào từ cửa chính. Mái tóc dài chỉ được buộc sơ sài bằng một sợi dây thừng xám sau lưng, trông có vẻ hơi tùy tiện. Sáng nay nàng dậy sớm cũng chỉ vì loay hoay nghiên cứu cách búi tóc nên mới chậm trễ, dù cuối cùng vẫn chẳng đâu vào đâu.
Khương Trúc như cơn gió lốc, miệng không ngừng nói “xin nhường đường”, cuối cùng cũng chen được lên hàng đệ tử phía trước nhất. Nàng chỉnh lại vạt áo xộc xệch do chạy vội, dõng dạc hô lớn: “Khương Trúc có mặt!”
Trưởng lão Thông Trần đầy vẻ giận dữ nhìn nàng: “Ngươi có biết mình đã đến muộn không?”
Khương Trúc biết mình sai nên vô cùng nghiêm túc nhận lỗi: “Biết ạ, con xin hứa lần sau không tái phạm.”
Trưởng lão Thông Trần đã nghe Đạo Ngộ nhắc qua cái tên này nên nhận ra nàng ngay. Vốn dĩ ông đã không hài lòng với việc thu nhận một thân truyền không rõ lai lịch, lại thêm tính ghét kẻ không giữ quy củ, cơn giận trong lòng đã tích tụ đến đỉnh điểm.
“Ngươi không có lần sau đâu.”
Khương Trúc ngơ ngác ngẩng đầu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)