Bọn họ có biết mình đang đuổi đánh thứ gì không cơ chứ!
Thấy trưởng lão che chắn trước ngọn lửa, nhóm Huyền Tịch sững người nhìn nhau, vội vàng buông đống đệm bồ đoàn trong tay xuống.
Trưởng lão Phật Tâm vô cùng cẩn trọng dùng tay đón lấy đốm lửa kia, không ngừng dùng linh lực vàng kim uẩn dưỡng, chỉ sợ con bé và mấy đứa nhỏ kia đánh hỏng mất vật báu.
“Theo ta đi tìm Tông chủ!”
Trưởng lão Phật Tâm vọt tới trước mặt Khương Trúc, thẳng tay nhét ngọn lửa vào lòng nàng. Mặc kệ gương mặt nàng đang kinh hãi đến nhường nào, bà nắm chặt cánh tay nàng, trong chớp mắt cả hai đã biến mất tại chỗ. Các sư huynh ngơ ngác nhìn nhau, trong mắt đầy vẻ kinh nghi, cũng vội vã đuổi theo sau.
Bên trong điện, mấy vị trưởng lão vây quanh trưởng lão Phật Tâm, ai nấy đều hưng phấn bàn tán xôn xao. Trong khi đó, Khương Trúc đang ở góc tường nôn thốc nôn tháo vì chuyến "bay" tốc độ cao vừa rồi.
“Phật Tâm, bà lấy thứ này ở đâu ra vậy?!”
“Đây chính là thần hỏa! Thần hỏa dưới tòa sen của Phật tổ!”
Lòng bàn tay trưởng lão Phật Tâm lơ lửng một đốm lửa vàng kim, đó chính là nguồn cơn của sự phấn khích và kích động tột độ nơi các vị trưởng lão.
“Chẳng lẽ bà lại thấu triệt thêm Phật pháp cao thâm, được Thần Phật ban ơn sao?!”
Các trưởng lão vừa dứt lời, đốm lửa vàng kim đang bị vây quanh bỗng chốc bay vọt ra ngoài. Nó lượn lờ hai vòng rồi cuối cùng đậu xuống đỉnh đầu Khương Trúc. Căn phòng lập tức vang lên tiếng gầm gừ:
“Ngươi mà dám thiêu trụi tóc ta thì ngươi tiêu đời chắc rồi!”
Mọi người trố mắt nhìn nữ đệ tử nọ gương mặt dữ tợn, không ngừng múa may đôi tay để xua đuổi mầm hỏa. Ngọn lửa vàng kim kia vô cùng linh tính, cứ nhảy nhót lung tung trên người nàng, nhất quyết không chịu rời đi.
“Ngươi xong rồi! Chờ ta bắt được, ta sẽ phong ấn ngươi vào trong nước!”
Trưởng lão Thanh Mộc nhìn không nổi nữa, vội chạy tới trấn an: “Tiểu Trúc Tử, Tiểu Trúc Tử, đừng nóng vội! Nó là Bản Mệnh Hỏa của con, sẽ không làm con bị thương đâu.”
Khương Trúc khựng lại, đầu đầy dấu chấm hỏi, đưa tay tự chỉ vào mình. Trưởng lão Thanh Mộc mỉm cười gật đầu, xoa xoa đôi bàn tay định chạm vào ngọn thần hỏa hiếm có này. Nào ngờ ngọn lửa tỏ vẻ kháng cự, bắn ra mấy tia lửa nhỏ rồi né tránh, lao thẳng về phía đầu Khương Trúc.
Có lẽ do lực va chạm quá mạnh, những tàn lửa chưa kịp tắt đã trực tiếp bắt lửa trên tóc nàng. Mùi khét lẹt lập tức lan tỏa khắp phòng. Khương Trúc hốt hoảng dùng tay vỗ túi bụi vào tóc, mặt mày lo lắng khôn cùng.
Trưởng lão Thanh Mộc cuống cuồng tìm nước, xách ấm trà trên bàn định dội qua thì bị trưởng lão Đạo Ngộ giữ chặt lại.
“Thanh Mộc, ông làm gì vậy! Buông trà Bồ Đề của ta ra!”
“Tầm này còn quản trà cáp gì nữa, tóc Tiểu Trúc Tử sắp mất sạch rồi kìa!”
“Không được, đây là ấm trà cuối cùng của ta!”
“Hôm khác ta đền ông một ấm được chưa!”
“Phải hai ấm!”
“Không được, một ấm thôi!”
“Hai ấm!”
“Này Đạo Ngộ, cái ông này thiệt là...”
Hai người thản nhiên đứng mặc cả ngay trước mặt Khương Trúc đang bốc lửa trên đầu. Đúng là không phải thiêu tóc họ nên ai nấy đều chẳng thấy vội vàng gì!
Khương Trúc một tay chộp lấy ngọn lửa đang lơ lửng bên cạnh, gầm lên: “Ngươi mau tắt đi cho ta!!”
Sau một hồi vừa đe dọa vừa dụ dỗ, ngọn lửa trên đầu cuối cùng cũng nhỏ dần rồi tắt hẳn. Mái tóc đen mượt dài tới thắt lưng lúc trước giờ đây trông chẳng khác gì một cái giẻ lau bị đốt dở, thô ráp xơ xác, thậm chí còn có mấy chỏm tóc dựng ngược lên đầy thách thức.
Minh Tuệ cười đến mức ngã lăn ra đất mà bò. Huyền Tịch thì bám vào cửa, cười đến mức không đứng thẳng nổi lưng. Ngay cả Thiền Tâm cũng không nhịn được: “Tiểu sư muội, muội đừng buồn... muội hiện giờ... ha ha ha... cũng đẹp lắm... ha ha ha!”
Khương Trúc: “……”
Cảnh tượng thực sự hỗn loạn vô cùng. Các vị trưởng lão khác cố nén cười, Khương Trúc đứng giữa phòng với mái tóc xơ xác, nhóm Huyền Tịch đứng ngoài cửa cười hô hố, còn Đạo Ngộ và Thanh Mộc vẫn mải mê mặc cả ấm trà. Căn phòng ngập tràn đủ thứ âm thanh bát nháo.
Tông chủ lúc này mới thong thả bước tới chủ trì đại cuộc, giúp tình hình bớt phần nhốn nháo và yên tĩnh hơn đôi chút. Nhìn đốm lửa vàng kim kia, ông bỗng đại ngộ:
“Hèn chi ngay cả Kim Đồng Nhãn của trưởng lão Thông Trần cũng không nhìn thấu được, hóa ra đây là Lưu Ly Tịnh Hỏa!”
Bốn chữ "Lưu Ly Tịnh Hỏa" vừa thốt ra, nhóm Huyền Tịch lập tức sững sờ. Họ chỉ mới nghe các trưởng lão nhắc về ngọn thần hỏa dưới tòa Phật tổ, chứ chưa bao giờ được tận mắt chứng kiến. Truyền thuyết kể rằng dưới tòa của Thần Phật có ba đại thần hỏa và năm đại bảo đăng, Lưu Ly Tịnh Hỏa chính là một trong số đó, chỉ những đệ tử Phật môn được Thần Phật ưu ái nhất mới có cơ hội sở hữu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)